17/12/2011

Chuyện ở một phòng Vật lý trị liệu.



Dec 17, 2011 4:27 AMPublicPageviews 10 7
Chuyện ở một phòng Vật lý trị liệu.

Lúc đầu chỉ là chở vợ đến đây trị liệu, gửi xe xong, vợ thì vào bên trong, tôi thì lấy kindle ngồi đọc ở phòng chờ. Một thời gian sau thì tay phải tôi lại phát đau, qua An Sinh khám, lại giới thiệu về đây và tự nhiên thành bệnh nhân nơi này luôn.
Nơi này là khoa vật lý trị liệu, phòng khám đa khoa Hạnh Phúc, sau lưng BV Nhi 1, gần siêu thị SG trên đường 3 tháng 2.


Những lần chờ vợ cũng thấy vui vui vì ngồi ngay trong phòng reception, máy lạnh, ồn ào chỉ có đâu đó ngoài đường, ngắm bá tánh rủ nhau vào khám, ít thấy khuôn mặt nào vui, nhất là những khuôn mặt đang chờ kết quả xét nghiệm, siêu âm, X quang… Rồi thỉnh thỏang lại được nghe ba, bốn “bà tám” ngồi buôn dưa lê, họ là reception, thâu ngân, bán thuốc, tạp vụ, lâu lâu có thêm vài bác sĩ rảnh vì không có bệnh nhân khám. Đủ chuyện trời ơi trên đời, từ chuyện giá cả hàng ngày ngoài chợ đến hỏi ý kiến nhau chiều nay đi ăn cưới mặc gì, nhưng nổi nhất trong các đề tài là vụ Dìn Ký, lý do là người thì đọc báo in, người báo mạng (nhiều trang khác nhau), người thì nghe lóm mà quan trọng là ai cũng chứng tỏ mình biết nhiều, vụ này có sức thu hút lớn đối với dư luận nữa thế nên âm thanh cứ lớn dần lên trong khi tôi thì lại cần tương đối yên lặng để đọc!

Trong vài lần ngồi chờ như thế, cứ vào khỏang sau 9h30 AM lại thấy một phụ nữ trẻ trung cao ráo mang ba lô, đi vào như một cơn gió, khi vào thẳng bên trong, khi đứng lại nói đùa vài câu với cô reception. Vợ tôi bảo đó là bác sĩ H., phụ trách vật lý trị liệu, dạy Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch và làm việc bên Bệnh viện Columbia. Tôi nhủ thầm: “Giỏi quá!” và nghĩ, thế hệ sau này năng động và giỏi thật, nhưng lòng thì vẫn nghi ngờ khả năng điều trị của họ, vì trước đó, khi được bác sĩ từ An Sinh giới thiệu qua, tôi nghĩ đây là cách làm ăn hiện nay, cò kéo, giới thiệu, vì sao lại không để bệnh nhân tự tìm?

Nhưng đến khi trở thành bệnh nhân thì thật là vui. Vui hơn cả khi ngồi chờ ngoài kia vì trước hết là thấy rất nhiều bệnh nhân nhỏ tuổi hơn mình. Thì ra, “tuổi này mà bệnh như mình  thì cũng thường!” Rồi lại thấy có một ni cô từ Pháp về, mổ xong lại đau, điều trị ở Cần Thơ một thời gian dài, không khỏi, phải lên phòng khám này. Mới nhất là một ông mổ cột sống vài ba tuần, thấy đau và tê lại như trước khi mổ, cũng vào. Thì ra, “có tiền đi mổ chưa chắc đã hết bệnh !”. Và, nói về cơ xương khớp thì vô cùng và đủ thứ chứ không chỉ dừng ở vài thứ như thoái hóa, gai cột sống hoặc thoát vị đĩa đệm ! Nhiều người chữa khỏi một thời gian, sau đó quay lại vì bệnh phát sinh ở vị trí khác. Thì ra, “bệnh của vợ chồng mình còn nhẹ, không đáng bi quan!”. Nhiều cái thì ra như vậy, nhưng tóm lại, nếu theo giáo lý nhà Phật mà xét thì mình quá bậy, ai lại lấy nỗi đau người khác làm niềm vui của mình!!??

Các cháu kỹ thuật viên ở đây thì “ba miền mười khuôn mặt”, khá vui tính, dễ thương và đặc biệt, rất nhiệt tình! Với khoảng 20 lần điều trị, tuy chưa gặp đủ 10 cháu nhưng các cháu đều ngoan và rất sẵn sàng trả lời những thắc mắc của mình về bệnh trạng trong phạm vi hiểu biết. Sau này, hiểu ra là do các cháu học được từ (vị bác sĩ phụ trách nhắc đến ở trên). Ảnh hưởng của cô trên các cháu khá sâu sắc và tấm lòng của cô đối với các cháu, như tôi hiểu, rất lớn lao. Chỉ đi Mỹ ít ngày, cô đã mua hộ vài thứ các cháu cần, mua thuốc bổ loại one a day  để các cháu uống. . .

Vui nhất là học được nhiều thứ, nghe đươc nhiều chuyện, cảm thông được với nhiều hoàn cảnh.
Phòng vật lý trị liệu bố trí cả trên và dưới lầu, vợ chồng tôi chỉ ở phòng dưới với 8 giường. Khi bệnh nhân đến đủ một lúc thì khá vui. Tôi thì hay đến đầu giờ, lúc còn ít bệnh, do vậy  được dự tiết mục đọc báo giùm bạn do một chị trung niên mang đến và đọc cho các cháu KTV nghe (hay bắt phải nghe? cứ y như đọc báo đầu giờ ở các cơ quan, trường học thời bao cấp). Thường là báo Phụ nữ,  chuyên mục đời sống gia đình nên cứ phải nghe chuyện đánh ghen, bỏ vợ  khi mới sinh con chưa đầy tháng, chuyện giựt chồng. Riết rồi tôi tự hỏi không biết hòan cảnh bà này thế nào?

Có một chị khác cỡ 45 -48 tuổi, giọng Bắc pha Sài Gòn, sau này hỏi thì biết là dân Bắc 9 nút, cứ như là một pho từ điển bách khoa, chuyện gì cũng biết, nhất là chuyên mục làm bếp giỏi. Chị thường đến trùng ngày với tôi nên hầu như lần nào chị cũng bày các cháu kỹ thuật viên đang điều trị cho mình nấu nướng, khi món canh, lúc món xào, có lúc món nhậu. Có lần vô tình tôi nghe lóm được món canh cà chua thịt bò rau răm rất thú vị và qua cách dạy của chị, tôi chắc chị này biết nấu ăn và cũng có thể nấu ăn ngon vì tôi vốn cũng là dân rất thích học nấu và… chịu nấu!

Lại có một chị, không hiểu có qua khóa đào tạo làm phóng viên nào không và có đặc biệt học môn phỏng vấn không nhưng vào đến cửa là hỏi, hết hỏi người này đến hỏi người khác, hết chuyện này đến chuyện khác nhưng nhiều nhất là hỏi về bệnh tình của mình và cách điều trị. Sau này, nghe nói chị là vợ của một viên chức cỡ lớn ở Phòng bảo vệ chính trị, Công an thành phố. Thôi thì đúng là lây bệnh hỏi cung và cung cách bề trên của chồng khi chị nói chuyện với mọi người cứ như nói với tay chân, thuộc hạ! Chính bác sĩ điều trị cũng có lần điên đầu đến nỗi phải phản ứng, vì chị hỏi nhưng không chịu nghe người khác trả lời để rồi.... lại hỏi tiếp.

Có một chị, mỗi lần vắng mặt – các cháu hay đùa chị là bà tiên – hình như ai cũng buồn. Vừa bước vào phòng là chị nói, chị kể, hết chuyện người đến chuyện mình, chuyện mình nhiều hơn, chị than thân trách phận cũng rất nhiều, rất bi quan trước cuộc sống và vẫn mơ có một ngày “đi lại dễ dàng” như xưa! Chị kể đã từng qua Mỹ, Châu Âu, trong nước cũng đã từng du lịch nhiều nơi. Bây giờ khi có bệnh, nhìn ra đường thấy người đi qua cũng mong mình đi được như thế!

Tôi cũng nghe bệnh nhân kể cho các cháu kỹ thuật viên nghe chuyện thư yểm bùa ngãi, cách phòng tránh rồi đi đám ma về phải xông xả như thế nào… Nói chung, đủ thứ trên đời!

Tất nhiên, mỗi người đến đây đều có hoàn cảnh riêng, bệnh trạng cũng không giống nhau, tâm sự cũng hoàn toàn khác nhau nhưng đều chia sẻ với nhau mọi điều có thể và có thái độ tương lân! Do vậy, mặc dầu bị phân tâm khi đang đọc truyện tới hồi hấp dẫn thì lại phải nghe chuyện người này người khác, nhưng thông cảm vì hiểu rằng khi ở nhà riêng, làm gì có giờ để nói, có người để nghe trong cái nhịp sống dồn dập và sôi động này.


Có lần thấy trên bàn bác sĩ H., một bệnh nhân ngoại quốc đã viết lại trên một tấm thiếp nhỏ cũng với cùng dòng chữ: “Dear H., thanks so much for your help, for your training, for your explanations and for your charing up .” Ursula. Mình chỉ là bệnh nhân mà khi đọc thật mát cả lòng!

Hay là lại thêm cái bệnh nghe bà Tây này nói lại tin rằng mình cũng sẽ được như thế? Chỉ có trời mới biết!
                                                                                               
                                                                                               

  • Như thị
    Anh HN ui, đọc sách thì anh chỉ đọc có một tác giả, đọc đời thì đọc được nhiều tác giả, mà đó chỉ mới phòng trong phạm vi hẹp là phòng VLTL thôi đó nha? KT thấy anh đọc đời hơi bị... sâu Hèn gì không tập trung vào đọc sách. Là phải thôi.
    • hongngoc
      Sách là từ đời mà ra ("phản ánh hiện thực xã hội"). Chỉ sợ cứ lộn qua giữa sách và đời,  đời tưởng là sách,  sách tưởng là đời thì không...tẩu hỏa nhập ma mới lạ! Ấy là...nguy vậy! Cám ơn đã cảnh báo. HN
  • Như thị
    Hạnh phúc trong mùa Noel anh nhé. >
  • cuồngtừ
    HN ơi !  Trong hình có em áo trắng đang cười , là bệnh nhân hay bác sĩ vậy anh ?
  • Nhà gom lá bàng 2
    Em thấy anh HN đúng với chức danh Chủ nhiệm Câu lạc bộ OBC anh à. Đọc bài này, xem xuống bên dưới, em thấy RP comt hơi bị đúng đó, anh ngồi đọc báo nhưng mắt chỉ liếc phụ nữ không à. Comt tới đây, em tức cười quá trời, quả là một buổi sáng tốt lành - không hiểu sao RP lại phát hiện ra cái zụ đó! Ah, em xin câu cuối lời bình của anh vừa rồi đưa vào bài viết về 'ông bạn già' nhé, vì em quên mất cái positive của sự việc, thanks.
  • sauhien25
    Không biết là phòng "vật lý trị liệu" hay "tâm lý trị liệu".Hihi...
    • hongngoc
      Đối với những bệnh nhân "ăn cơm tháng", có nguy cơ "ăn cơm năm" như vợ chồng HN thì có lẽ cả hai. "Hai trong một" ấy mà. Cám ơn 6 Hiền đã đọc. Chúc an vui. HN
  • Private comment
  • Rose Pham
    Có 1 điều lạ là chỉ thấy anh kể về các "chị" mà không thấy có "anh" nào cả. Như vậy suy ra mỗi lần đi điều trị là bác HN lại là "Gươm lạc giữa rừng hoa" hỉ? Happy lắm nhỉ?
    • hongngoc
      Cũng có một số anh,anh già thì thủ phận, anh sồn sồn thì bi quan, anh nhỏ (như trong hình) thì sợ vô lễ, anh nhí thì chưa nói được, hầu như tất cả đều im lặng kể cả "anh" viết entry này! Mà những nơi có các chị như thế này thì cánh đàn ông nào dám lên tiếng? Gươm này lạc vào rừng hoa thì ít thấy vui vì hoa thì đi cà nhắc, hoa thì đi lom khom, hoa thì vai cao vai thấp...chán lắm. Chỉ thích ngồi ở một nơi nào đó, nghe nhạc nhẹ, ngắm và chuyện tầm phào với "hoa" mình thích, vui hơn nhiều! Cám ơn đã comment. Chúc an vui. HN

2 nhận xét:

  1. Bà già chợt đi lạc vào một cái phòng VLTL với đủ chuyện đời của cả một vườn hoa qua tường thuật của lưỡi kiếm.. ốm nhom.. hihi

    Nói đùa chứ, vào đây đọc và biết được nơi khám bệnh này, M sẽ ghi lại địa chỉ để về phép lần này sẽ đi khám cái bắp tay phải của mình mới được. Cám ơn anh HN nhé.

    Trả lờiXóa
  2. GM mà được điều trị ở đây chắc sẽ hài lòng vì tinh thần trách nhiệm của BS và các cháu KTV nhưng chỉ cần nhớ là thứ này không vội được GM nhé.

    Trả lờiXóa

Flags..


Flag Counter