1. Hồi mới đến giúp việc ở nhà tôi, thỉnh thoảng chúng tôi
hỏi về gia cảnh, có lúc hỏi về những người Khun Mai phải lo nuôi dưỡng, cô trả lời là hiện cô chỉ có hai mẹ con, đứa
con gái đang năm cuối trung học nhưng cô phải lo cho hai bà cháu người bà gia của
chị ruột mình .
Sống ở đất nước này, tôi vẫn mong có dịp sống ở một làng quê
ít ngày, ăn uống làm việc với người dân như những tour du lịch nhà vườn ở VN để
có dịp tìm hiểu cuộc sống của những người bình dân nên tôi đề nghị với Khun Mai sẽ đến thăm nhà cô, cô rất vui nhưng khi nhắc lại, cô e dè vì lo rằng nhà không được sạch sẻ, cô chỉ có một ngày Chúa nhật
dọn dẹp lau chùi nhà cửa, cả tuần đi làm, bà cụ ở nhà lại không chủ động được
trong vệ sinh cá nhân khi ở nhà một mình
3g mỗi buổi vì mẹ con người chị đi làm, con gái cô đi học suốt ngày…
Kể chuyện nhà cho tôi nghe bằng tiếng Anh, đôi lúc tâm tình
với con tôi cả bằng tiếng Anh lẫn tiếng Thái, tôi hình dung rằng bà cụ đang sống
yên lành bằng tiền hưu thì tai họa ập đến với
gia đình bà khi cách đây năm năm cô con dâu bà (chị ruột Khun Mai) qua đời
vì bệnh ung thư, bỏ lại cho chồng ba đứa con, 20, 15 và 8 tuổi và bà khi ấy gần
80. Quá buồn vì sự ra đi của vợ, anh chồng bỏ bê công việc, suốt ngày lấy rượu
làm vui nên không bao lâu sau cũng bị bệnh
gan hành hạ và chết sau vợ đúng một năm. Bà chỉ còn ba đứa cháu nội, đứa lớn biết
lo cho bà nhưng vừa nghèo vừa phải lo cho vợ con, đứa tiếp theo không quan tâm
gì nên bà trơ trọi một mình. Trong hoàn cảnh đó, ba chị em, mà trước hết là
Khun Mai quyết định cưu mang bà. Một nghĩa cử rất đáng quý!
Tai điếc do tuổi tác nhưng mắt mù do buồn, khóc nhiều, nhãn
lực yếu dần mà không chữa, lại phải sống nhờ vả người lạ nên bà ngày càng cáu gắt,
hai năm trở lại đây – theo Khun Mai – bà trở nên khó tính và thế là chỉ một
mình cô chịu nổi bà và bà cũng chỉ sợ mình cô. Vừa thấy thương hoàn cảnh của bà
vừa ái ngại về hoàn cảnh của cô, tôi hay
hỏi thăm, mỗi khi nhắc đến, Khun Mai chỉ cười buồn, tôi nghĩ chắc từ tiền kiếp họ “nợ nần” nhau!
Hôm cô đến làm vào thứ 5, bà bỏ ăn, chỉ uống rất ít sữa, ngày hôm sau, cô gọi báo tin bà chết và xin
nghỉ vài ngày. Bà chết ở tuổi 83, cũng đã là sống thọ, chỉ thương bà là những
năm cuối đời bà không khỏe mạnh, vừa điếc, vừa mù lại không có người thân bên
mình!
Nghe chuyện, chúng tôi vừa mừng cho bà mà cũng mừng cho cô ấy.
Bà khỏi mang nợ, khỏi mặc cảm làm phiền người khác và cô cũng trút bớt gánh nặng phải mang bên mình dầu cô lúc nào
cũng nghĩ đó là chuyện làm phước. Cũng là một giải thoát cho nhiều người!.
2. Tôi và vợ chồng con gái đi điếu tang. Trước khi đi, con
gái tôi đã tham khảo những người bạn Thái để biết rõ các lễ nghi, tục lệ. Gọi
cho Khun Mai và chúng tôi đến Wat Ton sai trên đường Onnut
29 trước 7g tối. Hỏi vì sao không tổ chức ở chùa gần nhà, cô trả lời là
phải chọn chùa có chi phí thấp nhất. Wat Ton sai có hai hội trường rộng, quan
tài bà cụ quàn ở hội trường bên trái, hội trường còn lại cũng có một đám tang
khác.
Vào bên trong, chúng tôi lễ Phật rồi viếng bàn thờ trước quan tài người quá cố. Khác với
phong tục nước mình, ở đám tang này, bàn thờ người chết đặt dưới đất,
bên hông quan tài kê rất cao, đáy quan tài cách sàn nhà đến 1,5m. Di ảnh đặt
trên một cái giá như giá vẽ cao ngang tầm
quan tài. Không thấy có người nhà lạy tạ người viếng tang, không rõ do trường hợp
riêng của nhà này hay là phong tục của người Thái?. Đúng 7 giờ, bốn sư áo vàng
ngồi bên phía trái bàn thờ Phât đọc kinh (cầu siêu), thân nhân và khách ngồi dưới
đọc theo có vẻ như hộ niệm ở các đám ma VN. Những người thân duy nhất là ba anh
cháu trai và vợ con của anh đầu, còn lại là gia đình Khun Mai và vài người bạn,
tất cả ở đây khoảng ba mươi người!
![]() |
Bốn sư cùng thân nhân người chết trong lễ cầu siêu. |
Sau đó, gia đình dâng hoa, dâng y và bì thư công đức cho sư
rồi mọi người được mời ăn tối, món chay đặt nấu tại chùa. Sau 22g, tất cả đều về
nhà, quan tài thuê những người có trách nhiệm ở chùa trông nom và thắp nhang, hôm sau trở lại!
Henry Holmes & Suchada Tangtongtavy trong “Working with the Thais” (*) kể rằng khi
một người Thái chết, có 3 nghi thức riêng biệt trong tang lễ: lễ tắm gồm việc người chết được rửa ráy, mặc áo quần mới rồi bạn thân và gia đình tưới nước lên bàn
tay phải người chết, trong thời gian chịu tang từ 1 tuần – 100 ngày, gia đình và bè bạn cúng người chết qua lễ cầu
siêu, cúng dường cho sư và cuối cùng là lễ
hỏa thiêu. Lễ chúng tôi dự là lễ cầu siêu cho người chết và cúng dường cho
sư.
Rất tình cờ mà tôi xem được 3 tang lễ của người Thái thuộc 3 thành phần
khác nhau, một của một người có vẻ là nhà giàu (có vai vế) căn cứ vào lối phục
sức của khách dự và trang hoàng trong đám tang ở Wat Hua Lampong, nơi chi phí tổ
chức thường rất lớn, hai đám ở Wat Ton sai (một của người có vẻ thuộc tầng lớp
trung lưu và của bà cụ nói trên, đám tang nghèo!) Cả ba đám tôi không thấy người
khóc, không thấy khóc than, bi lụy, vật vả, trách hờ… của thân nhân ở nơi tổ chức
và nghĩ rằng có lẽ do thấm nhuần giáo lý nhà Phật, ý thức rằng không nên tiếc
thương, níu kéo, người chết sẽ khó về được
cõi Phật A Di đà, tìm hiểu thì biết thêm rằng một trong những nét văn hóa giao
tiếp của người Thái là chuyện buồn của cá nhân, của gia đình thì cố nén lại,
không nên than khóc với khách đến điếu tang, như thế là làm phiền họ, như là bắt
họ phải chịu đựng nổi buồn của riêng mình!.
Hai hình trên: đám tang nhà giàu ở Wat Hua Lampong |
Chuyện khóc than thương tiếc cũng thuộc loại chuyện dài. Ở
Chợ Lớn có nhà còn thuê những người Pê đê (ái nam ái nữ) đến khóc mướn, chuyện thấy nhiều trên các xe tang ở Sài Gòn. Nhiều nhà ngoài
chuyện mời thầy tới tụng kinh mở loa phóng thanh lớn còn thuê cả “giàn nhạc
Tây”, thuê gánh hát về trình diễn các tuồng tích cổ, có những trường hợp coi
không được ngày tốt hoặc chờ người thân ở xa về, cả tuần hoặc mười ngày sau mới
di quan, ồn ào náo nhiệt mà không nghĩ đến chuyện phiền lòng hàng xóm, khi đưa quan tài ra
nghĩa địa thì tàn đuốc bằng rơm, bả mía, tre, giấy vàng mả rắc đầy đường!
Lại nhân chuyện này, tôi thấy những nhận định về người Thái của mình trước
đây rằng thời đệ nhất Cộng hòa, Thái Lan
thua xa miền Nam Việt Nam về kinh tế, văn hóa. Người miền Nam nhìn người Thái
như người kinh nhìn đồng bào thiểu số! cần phải coi lại. Tôi đã đề cập đến
chuyện này trong entry “Trường Sóc học”
khi thấy rằng ở Bangkok từ 1959 đã có trường Quốc tế, sau này còn đọc được rằng
các vua ở Thái Lan đều sớm tiếp xúc với hoặc được đào tạo ở các nước phương Tây
như Chulalongkorn (Rama V) được học với gia sư người Châu Âu, trước khi lên
ngôi (10.1868) đã từng đến Singapore, Java, Ấn, đã từng viếng Châu Âu hai lần
trên cương vị quốc vương 1877, 1907; quốc vương Rama IX hiện còn tại vị sinh ở
Mỹ, học tập 14 năm ở Thụy Sĩ trong khi ở Việt Nam người duy nhất có liên hệ với
phương Tây là vua Gia Long, khi ông băng
hà thì Hoàng tử Cảnh, người được Đức Cha Pigneau de Behaine giúp đỡ học tập ở
Pháp lại chết non trước đó ở tuổi 21, con là Nguyễn Phúc Mỹ Tường (**)không được
lên thay mà người kế vị là con một bà khác : Minh Mạng, người có tư tưởng bài Tây, các vua
kế nghiệp như Thiệu Trị, Tự Đức càng cấm đạo Thiên Chúa ngặt nghèo. Kết quả là Thái vẫn duy trì được độc
lập giữa gọng kìm Anh- Pháp trong khi Việt Nam thì bị Pháp xâm lăng và đô hộ
ngót 82 năm!.
Chú thích: * Quyển sách nói trên là sách dùng làm giáo trình
giảng cho những viên chức nước ngoài làm công việc quản lý ở Thái, đo đó cũng đề
cập khá nhiều vấn đề cần biết về văn hóa Thái. ** Nghi án
Hoàng Tử Cảnh và đòn hằn Minh Mạng – Linh mục Trần Cao Tường
Câu chuyện về Khun Mai thật cảm động!
Trả lờiXóaThái Lan là đất nước thấm nhuần tinh thần Phật giáo. Tôi mới qua Băng Kốc một lần, thấy người Thái Lan rất hiền, mua đồ không cần lo mặc cả.
Người ta nói các nhà sư bên Thái Lan không phải ăn chay, đúng không bác?
Cám ơn bạn đã vào đọc, các nhà sư bên này theo Nam tông (Theravada), khi đi khất thực, tín đồ cúng dường phẩm vật gì họ dùng thứ ấy. Ở bên này, quên hàng hóa, đồ đạc ở chợ, ở cửa hàng ít khi mất!
XóaKhun Mai là mẫu phụ nữ đúng chất phụ nữ Á Đông, thuần hậu, chất phác, đáng tin cậy... Nhà anh rất may có cô ấy giúp đỡ. Mẫu người ấy giờ đây hiếm gặp lắm!
Trả lờiXóaCó thể cô này và chủ nhà (vợ chồng con gái HN) "hạp tuổi" giao ơi! Nhưng Khun Mai không có chỗ để chê!
XóaCám ơn bác HN cho biết được ít nhiều tục lệ của người Tah1i trong tang ma. Tục lệ thì mỗi nơi mỗi khác, nhưng tôi thấy thích tục của người Thái hơn. Người Việt mình có suy nghĩ khi mất càng rình ràng, ồn ào càng có hiếu (đối với cha mẹ...), hoặc càng có tình có nghĩa...
Trả lờiXóaBây giờ xem lại sách sử có nhiều điều suy nghĩ... nhưng lịch sử lại không bao giờ có chữ "nếu".
Chuyện "Sống không cho ăn, chết làm văn tế ruồi" chúng ta cũng được nghe và chứng kiến nhiều. Rất nhiều vở kịch, phim, truyện của các tác giả phía Bắc phản ánh tình trạng này. Con làm lớn ở HN, dâu đanh đá, sống với con trai út ở quê nhưng khi bố qua đời (có lúc) dành nhau tổ chức đám tang! Đúng là lịch sử không thể viết có chữ "nếu". Cám ơn bác đã chia sẻ.
XóaTrong khu vực Đông Á này, ngoài Nhật Bản là một thế lực đế quốc, thử hỏi có nước nào giữ được độc lập của đất nước mình như Thái Lan! Đó là điều đang phải nể phục, và họ phát triển mạnh mẽ là tất nhiên!
Trả lờiXóaTrong khi ta tự hào đánh thắng các đế quốc to, thì người Thái hãnh diện là họ chả phải đánh nhau với ai cả!
Nhưng giờ thì họ đang... đánh nhau đó cụ Nô à!
XóaVà cụ Nô lẫn giaolang cũng "đánh nhau" mà blog này là ...chiến trường nè! Hahaha.
XóaLàm sao mà 'đánh" lại cụ Nô anh HN ui! Người ta là... liễu yếu mờ lị! Giáo đã tôn cụ Nô làm... sư phò từ lâu rùi, phải hong cụ Nô? (coi chừng MTB trả lời giùm đó nhe! hehe...)
XóaThật xúc động, thăm khuya bạn, chúc ngủ ngon!
Trả lờiXóaCám ơn bạn đã vào thăm trang này, sẽ ghé bạn để "đáp lễ" sau nhé! Lang thang trên blog giờ này chắc bạn rất bận trong ngày?
XóaMong cuộc đời của Khum Mai từ đây về sau sẽ gặp nhiều thuận lợi may mắn.
Trả lờiXóa