03/01/2013

Khun Mai


Khun MAI.

Ngôn ngữ xưng hô trong trong giao tiếp tiếng Thái thường có từ “khun” trước tên một người nào đó để thể hiện sự tôn trọng hoặc lịch sự: khun Apai, khun Joy, khun Assanee…Mai là tên chị giúp việc trong nhà và khi gọi chị, chúng tôi cũng đều gọi có chữ này: Khun Mai, mặc dầu tên đầy đù của chị là Lamai HONGSAKU.

Khi chúng tôi đến BKK khoảng 10 ngày thì công ty dịch vụ môi giới việc làm giới thiệu chị đến nhà với một kẹp hồ sơ gồm một vài giấy tờ tùy thân và một xấp thư của những gia đình chị đã và đang giúp.
Khun Mai làm việc chỗ chúng tôi thứ 3,5,7 hằng tuần và mỗi buổi 4hrs, thường là sau khi xong ở nhà chúng tôi, chị lại đến một chỗ làm khác và ở thành phố này chị có tất cả 4 chỗ, chủ nhà đều là người ngoại quốc, cả tuần chỉ nghỉ chúa nhật. Công việc là hút bụi, lau nhà, ủi áo quần, dọn toilet, phụ bếp, riêng thứ 7 có làm tôm cá khi con gái tôi đi chợ về…

Chị làm việc rất chuyên nghiệp, sạch, gọn và không thể chê vào đâu được! Eric Wagner, Bí thư thứ 3 của tòa Đại sứ Đức ở BKK trước đây viết về chị như sau: "Her work  never have any reason for complaints!". Hồi ở SG, chúng tôi đã có vài người giúp việc kiểu này nhưng vẫn không bằng, ít nhất là “độ nhạy” với công việc, không chờ đến lúc chủ nhà yêu cầu mà óc quan sát giúp họ biết phải làm gì thêm ngoài những việc thường ngày.
Quê gốc của chị (chị dùng từ my country) là tỉnh Udon, ĐB Bangkok, sát biên giới Lào, từ BKK về quê chị phải đi mất 10-12hrs xe. Ở đó không còn ai gần gũi vì tất cả đã ra thành phố nhiều năm nay nhưng hằng năm chị phải về ít nhất một lần thăm mồ mả, cúng giổ và thăm một người (tôi hiểu là bố dượng/cha nuôi gì đó). Trình độ tiếng Anh của chị đủ để sử dụng trong công việc hàng ngày, không đúng ngữ pháp nhưng cũng đủ cho các foreigner boss hiểu và yêu cầu làm gì đó thì chị hiểu. 

Ở BKK, Mai phải nuôi một người dì mù lòa, không làm được gì nhưng ăn uống rất khỏe, hai người chị ruột chồng chết nhưng có vài đứa con, dâu rễ… và cô con gái của chị năm nay học 11. Tất cả trên dưới 10 người, có vẻ như là gánh nặng đối với chị, khun Mai không than vãn điều này nhưng đôi khi lướt qua trong câu chuyện như khi chị kể nhu cầu máy tính cho con gái, khi kể chuyện về quê, khi kể chuyện ông cha nuôi từ quê xuống BKK khám mắt…Tôi thầm nhủ, mừng cho chị khi có chỗ làm ổn định và thu nhập khá.
Hồi sắp qua BKK, chúng tôi rất lo lắng chuyện người làm này, hỏi thăm những người biết việc họ bảo rất khó, nếu là người Thái thì phải trả lương cao và ngôn ngữ khác biệt, cũng có người VN từ Nghệ An, Hà Tĩnh sống chui ở đây nhận làm nhưng…cũng nhiều phiền phức.  
Phải lo lắng cho cả nhà, chia tay với chồng khi con gái còn nhỏ và anh ta không hề hỗ trợ gì cho con, lo lắng về việc học hành, giao tiếp của cháu chừng như cũng là gánh nặng trên vai chị, có lúc vợ tôi hỏi đùa, sao không bước thêm bước nữa? Chị lắc đầu và cười buồn: Sợ.
Sau chừng hai tháng làm việc, cả nhà tôi coi chị như người nhà và chị cũng có những đối xử rất chân tình, thấy vợ tôi phải ngồi xổm trong buồng tắm chà gót chân, hôm sau chị mua đem đến một cái ghế nhựa nhỏ, thấp, bỏ vào buồng tắm, cần thứ gì cho công việc không phải chi nhiều tiền, chị tự mua rồi khi tới đưa bill để lấy tiền lại; biết nhà tôi thích ăn bắp chuối và những loại rau VN, khi về quê chị đem về cho bắp chuối, lá lốt, rau ngỗ mọc tự nhiên; thấy tôi trang hoàng vài viên sỏi hình dáng và màu sắc đẹp, chị tìm mang đến cho tôi một ít …chị cũng dành cho vợ chồng con trai tôi và những người bà con sang thăm sự đối xử rất ân cần, thành thật. Có việc cần phải về sớm, chị báo và hôm sau tự bù thời gian về sớm: lương tâm nghề nghiệp!
Khun Mai rất thích món bánh cuốn VN và sau vài lần phụ vợ tôi, chị đã làm được, vợ tôi biếu gói bột, cuối tuần ở nhà chị làm cho cả nhà ăn, lại còn mời hàng xóm, hôm sau đến hí hửng khoe, chừng như thích thú lắm.
Từ nhà Mai đến nhà tôi trên 15km, vừa đi xe bus, vừa đi metro, vừa đi bộ, hàng ngày gặp gỡ nhiều người nên chị cũng là nguồn cung cấp cho chúng tôi thông tin về khá nhiều sự kiện trong thành phố, những ngày lễ ở đâu tổ chức gì?, mùa sale off ở đâu có giảm giá, giảm đến bao nhiệu phần trăm?, đôi lúc tôi còn nhờ chị viết mấy câu tiếng Thái để dùng khi ra ngoài chị đều rất vui vẻ, nhiệt tình.
Tôi không quan tâm đến cung nô bộc trong tử vi của rễ và con gái để xem các cháu có mạng dùng người  hay không nhưng khi có khun Mai giúp việc  ngoài chuyện thuận lợi cho mình chúng tôi còn thấy thời gian sống ở BKK  có thêm niềm vui.
Vừa rồi, nhắc lại lời con gái tôi mời chị qua VN ăn tết cổ truyền với gia đình tôi, chị nói rất tiếc vì không thể nghỉ nhiều ngày ở những nơi đang làm dầu mới tháng trước, một cặp vợ chồng Tây Ban Nha về nghỉ hè lo mọi thủ tục để chị qua chơi chị vẫn phải từ chối. Mỗi năm chị chỉ nghỉ duy nhất 20 ngày trong dịp Songkran, tháng 4 dương lịch.

Nhớ hồi 2006, ở trường bán công tôi dạy có mức lương trả theo giờ vào hàng cao nhất tỉnh, nếu bây giờ cũng thế thì tôi phải dạy đủ 4 tiết kể cả chấm bài, trả bài mới bằng lương 1 giờ làm của chị. Nghĩ mà kinh!

PS: Sau mấy ngày nghỉ, sáng nay chị trở lại làm, quà cho cả nhà là hộp bánh, hai cháu ngoại là hai chiếc áo với lời cám ơn thời gian qua gia đình đã support cho chị nhiều. Tôi nghĩ nên post bài về Khun Mai trong entry đầu năm dầu bài này viết đã lâu.

12 nhận xét:

  1. Khun Mai rất đáng kính trọng!
    chúc anh và gia đình vui khỏe!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn giaolang, HN viết entry này cũng chỉ thực hiện lời hứa với vài người bạn khi họ đề nghị rằng bên đó có gì là lạ anh post lên để anh em đọc cho vui ấy mà. Rất vui được giaolang thường ghé. HN

      Xóa
    2. vậy là giáo biết anh HN đang ở rất xa rùi! Tết ta anh có về ăn tết ko anh? nếu ko về được chắc anh buồn lắm đây! như giáo ở 1 chỗ cũng sướng he! hehe...

      Xóa
    3. Cám ơn giáo đã hỏi thăm, xa nhưng không lắm, thế nào Tết cũng về. Giáo không nói thì HN cũng biết là chỉ quanh quẩn ở...làng. Hihi.hi.

      Xóa
  2. Bài này hay quá, anh hongngoc à! Tình cảm sâu đậm đến từ "tính chuyên nghiệp", bền chắc hơn là từ những cảm tính bên ngoài, anh nhỉ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thực sự thì HN chưa hiểu hết ý của Nô đây này?

      Xóa
    2. Hihi, nghĩa là bạn bè chơi với nhau cũng nên có "tính chuyên nghiệp" (trong dấu nháy), thì bền vững hơn là chỉ cảm tính! Có lý tính quá ko anh?

      Xóa
  3. Như thị ghé thăm anh đây, anh HN ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn NT, sao không thấy chúc tụng gì ta?

      Xóa
  4. Đọc bài này lại biết thêm một cách sưng hô rất riêng của một trong các dân tộc Việt.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đây là của người Thái Lan đó chứ LN?

      Xóa

Flags..


Flag Counter