09/07/2012

Nhớ nhà quê
Jul 9, 2012 6:45 AMPublicPageviews 155 9
NHỚ NHÀ QUÊ.

Mấy ngày nhà có khách , những người thân từ xa đến thăm, bận, những con chim sẻ của tôi ăn uống thất thường. Khách về, đem thức ăn xuống bãi cỏ building sớm hơn, sau khi uống café và lướt một vòng trên mạng, thức ăn cũng đem nhiều hơn để bù đắp.
Chim về như thường lệ, sáo, cu cườm, chỉ những chú chim sẻ là đông đảo và nhiệt tình sau khi vài chú thăm dò động tĩnh – có lẽ do tập tính của loài chim – dầu ở đây chim ít bị chết oan do tính hiếu sát của người. Vậy là yên tâm, là vui khi trật tự lập lại như cũ.
Đứng nhìn chim ăn, không đấu đá, giành giật mà cám cảnh cho con người, vài ngày thiếu ăn hoặc ăn trễ là tha hồ đánh đấm nhau! 

 
(Vài chú chim sẻ là những chấm đen nhỏ đang ăn trên bóng râm ở bãi cỏ)
Trời hãy còn sớm lắm, ngoài kia chưa đến giờ đến sở, hãy còn ít xe nên không gian tương đối yên ắng, tôi chợt nghe ở một nơi xa, tiếng tu hú (gọi bầy?). Cả một thời thơ ấu xa xôi, một vùng ký ức ngỡ đã mất tăm theo tháng ngày chợt hiện rõ mồn một, có chút âu lo nhưng cũng dễ thương khi nhìn lại. Đứng hàng đầu trong thứ tự tái hiện là đoạn mở đầu quyển “Thằng Vũ” của Duyên Anh (được nhà văn lão thành Nguyễn Mạnh Côn viết lời giới thiệu với lời lẽ tán dương, trân trọng):
Vũ và Côn nằm dài trên chiếc chiếu rách trải dưới giàn hoa lý sau vườn. Bóng râm mỗi lúc một lan rộng ra. Nắng chiều yếu dần nên màu xanh của lá và màu vàng của chùm hoa tươi lên làm dịu mắt hai thằng bé.
Những con bọ ngựa trốn nắng hạ từ lâu, bây giờ bò khắp chỗ đùa bỡn. Côn bỗng nhớ nhà quê. Vụ hè năm ngoái nó được theo bà nó về mãi làng Thanh Triều tít tắp bên kia sông Trà Lý. Nó cũng đã từng nằm dưới bóng mát của giàn hoa gần bờ ao, nghe tiếng cuốc kêu rỉ rả, tiếng tu hú bắt nhịp thời gian chạy uể oải.

Ngày tôi học lớp chín ở trọ xa nhà, chị Thủy, bạn chị Năm của tôi tặng tôi quyển này, tôi say sưa đọc và chợt nhận ra rằng tiếng tu hú, qua ngòi bút thần tình của một nhà văn viết cho con nít trở thành một cái gì đó thật gần gũi, dễ thương với một cậu bé nhà quê như tôi.
Ngày nhỏ ở quê, tu hú là tiếng chim mang âm hưởng buồn, nhất là trong một buổi chiều trời gần tắt nắng lại vừa trập trùng mây, khi những chiếc đèn dầu bắt đầu thắp sáng trong bếp để cùng với lửa bếp, mẹ và chị Ba lụi cụi nấu cơm. Cùng với tu hú, con chim để lại trong đầu cậu bé lên mười hồi ấy nhiều suy nghĩ nhất và cũng được người ta gọi bằng nhiều tên nhất là Bắt cô trói cột, nó bay lẻ loi một mình, tiếng kêu cứ như than van, ai oán, trách móc một chuyện gì mà ngày ấy đến giờ tôi vẫn không diễn đạt được!
Đã qua mùng 5 tết Đoan ngọ, nhớ làng ngoại lúa ở cánh đồng trước nhà lên xanh mướt mắt, khi có gió nhẹ thổi qua lại rạp mình xuống rồi đứng thẳng lên, nhịp nhàng như những con sóng nhỏ vào ra trên bờ biển, buổi trưa chim dồng dộc(*) về đu đưa trên những chiếc võng từ tổ của chúng giăng mắc trên cây xoài to sau vườn, trên hàng tre trước nhà mà mới đây, khi trên đường từ Xiêm rệp về Nông pênh tôi có dịp nhìn thấy lại!
(Tổ chim dồng dộc- góc trái, trên- trang trí trước một ngôi nhà ở CPC)
Sau mùng năm, khi có mưa giông, buổi tối các em con dì Cạnh xách đèn pin đi “soi nhái”. Về, anh em hì hục chế biến để có món thịt nhái xào khô xúc bánh tráng sắn, món ăn độc đáo mà vài ngày trước đây các chị đem qua cho ăn dầu rằng chưa hẵn các nhà hàng cao cấp có được kể cả khi khách có tiền muốn tìm lại hương vị những món ăn dân dã một thời đặt hàng trước!
Theo đà liên tưởng đó, ký ức tái hiện, lôi tôi từ vùng này sang miền khác, từ giai đoạn này qua thời kỳ khác, lan man, lan man để rồi ngồi ghi lại cho vợ con tôi, các cháu ở phố, các em con cậu dì có dịp đọc, hồi tưởng về một thời vất vả, khó khăn nhưng rất dễ thương và đáng nhớ trong chùm ký ức ấu thơ của mình.
                                                                                               
*"Chim dồng dộc" quê tôi gọi là con "chim dột" có cách làm tổ bằng lá tre, lá mía.. đan vào nhau rất công phu treo trên cây như chiếc mũ Ông già Noen úp xuống, có chỗ để nằm, để đẻ trứng và có quai thắt ngang. Dân quê tôi gọi là cái võng. Mẹ tôi còn kể lời đối thoại sau đây khá thú vị: Chim dột nhìn thấy tổ chim cu làm sơ sài bảo rằng: “Ba cái rác le te như che l… dột”, chim cu tức mình nói lại: “Mấy cái trứng dột lột sột như hột cứt cu”.




hongngoc's photo
4000
  • Nhà gom lá bàng 2
    À, anh nói chuyện con chim 'dồng dộc' làm em nhớ lại thời thơ ấu quá, lúc đó người lớn thường nuôi chim 'cu', còn con nít thì hay chơi dồng dộc', hì...
    Ngày mới tốt lành nhé anh.
  • THD
    • THD

    • Jul 16, 2012 4:54 AM


    Hay tuyệt !
  • Mùa Thu Buồn
    Chào anh Hongngoc ! Lại thêm 1 người sống xa xứ nhớ về miền quê nhiều kỷ niệm . Mùa Thu Buồn chúc anh và gia đình mãi luôn bình an
    • hongngoc
      Bangkok đang chuẩn bị trang trí ở nhiều đường phố chính, hình như chuẩn bị sinh nhật hoàng hậu đầu tháng Aug. này và nghe nói người Thái lấy ngày nà..
  • Bà Tám
    Cám ơn HN. Nhờ ảnh to Tám mới nhìn thấy những con chim sẻ trong bóng râm và cái tổ chim dồng dộc. Còn cái cột có hình chùa Tám thắc mắc không biết có phải là cái bàn thiên (để thờ trời) không.
  • Lão nông Ngọc Hồ
    rồi giờ chú ở Mỹ hả chú?
    • hongngoc
      Cám ơn Ngoc Ho đã vào đọc. Ở cái xứ của bọn "tư bản giẫy chết" ấy biết mình sống chết lúc nào? HN đang ở BKK. HN
    • Lão nông Ngọc Hồ
      He he, chú liên tưởng chánh trị lẹ quá nha. NH sợ giãy sống hơn giãy chết. BKK dịch chưa ra ạ.
    • hongngoc
      BKK là chữ tắt của Bangkok ấy mà. Đã đọc vài entry trong blog của Ngoc Ho, thích lắm nhưng chưa kịp viết cmt. Có gì mà bảo là liên tưởng chính trị "kinh" thế bạn, chẳng qua là học thuộc bài quá, bây giờ ký ức tái hiện rồi nói ra thôi mà. HN thích cái dzụ "giẫy sống" của bạn lắm. Đọc Charlie Chaplin đi thì hết sợ. HN
    • hongngoc
      BKK là chữ tắt của Bangkok ấy mà. Đã đọc vài entry trong blog của Ngoc Ho, thích lắm nhưng chưa kịp viết cmt. Chắc chắn sẽ đọc tiếp rồi "có nhời". Có gì mà bảo là liên tưởng chính trị "kinh" thế bạn, chẳng qua là học thuộc bài quá, bây giờ ký ức tái hiện rồi nói ra thôi mà. HN thích cái dzụ "giẫy sống" của bạn lắm. Đọc Charlie Chaplin đi thì hết sợ. HN
    hongngoc's photo
    4000
  • nobita
    Hay qua, anh hongngoc!
    • hongngoc
      Hát bài "Come back to Sorriento" lúc nào vậy Nô? Have a good trip chứ?
    • nobita
      • nobita

      • Jul 10, 2012 12:35 PM


      Em van con o Phap, den dau thang 8 moi ve!
    • Mùa Thu Buồn
      Sao hôm nay Bác Nô " lễ phép " dữ ta
    • nobita
      Haha, le phep hoi gio!
    hongngoc's photo
    4000
  • tran trung
    TT từ lúc bé đọc Thằng Vũ của Duyên Anh đến nay vẫn còn in dấu vết "hoa mộng", rồi con sáo cua em tôi...lớn lên lại càng mê tác phẩm Nhà Tôi.
    Nếu không có Nguyễn Du, bà Huyện Thanh quan, những câu hò "Hởi cô tát nước bên đàng, sao cô múc...", những Duyên Anh thì ba mớ Khổng Trang hay lịch sử ngàn năm nô lệ, sau khi giành nền tự trị để 4 ngàn năm dân sóng đời nô dịch với vua quan KHÔNG BIẾT CÒN CÓ MẤY AI muốn đầu thai để trở lại là người vietnam không anh HN?
    "Đứng nhìn chim ăn, không đấu đá, giành giật mà cám cảnh cho con người, vài ngày thiếu ăn hoặc ăn trễ là tha hồ đánh đấm nhau! " Anh dùng từ nhẹ nhàng thật!
    • hongngoc
      Chỉ vì một câu nói rất vô tình mà (nghe kể rằng) Duyên Anh bị một chàng da đỏ (Indian-Americanoisde) đập vỏ chai Gin trên đầu vào ngày Tết Đoan ngọ (đã lâu) trên đất Mỹ! Đọc cmt này, HN tiếc những ngày sống ở SG chưa gặp được TT đấy. Cám ơn đã chia sẻ. HN
  • aqaqaqaqaq
    Bắt đầu nhớ quê nhà roài hở sư phụ?
  • Bà Tám
    Đọc văn HN tưởng tượng đến làng quê VN những ngày rất thanh bình. Ước gì được xem ảnh to hơn.
    • hongngoc
      Đến giờ HN mới reply cho cmt của BT dầu thấy từ hôm qua chỉ vì trân trọng "ý kiến độc giả"! HN vừa nâng độ lớn của mấy tấm hình lên rồi. "Điều ước" của BT được đáp ừng rồi đó. Cám ơn đã đọc.Chúc an vui. HN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Flags..


Flag Counter