29/07/2012

Đi thực tập
Jul 29, 2012 6:08 AMPublicPageviews 68 1
Đi thực tập.
 
Bạn bè hai khóa Lương Văn Can và Huỳnh Thúc Kháng (ĐHSP Huế) rủ rê gửi bài cho trang Wordpress của hai khóa. HN cũng góp bài với họ entry này, sau đó họ lại post vào blog của hai khóa. Nay HN post tiếp vào blog của mình để những người thân khác không đọc 2 trang trên đọc cho vui.

 
Vào năm cuối đại học (1973), như đa số sinh viên, nhất là Khoa Sư phạm, chúng tôi ai cũng mang tâm trạng vừa vui mừng vì sắp ra trường, đi dạy, có tiền lương nhưng cũng vừa buồn khi sắp phải xa bạn bè, có thể có người yêu, tiếc thời sinh viên dễ thương, sôi nổi… Nhiều chuyện phải lo, lo hoàn thành luận văn tốt nghiệp, một số còn lo hoàn thành văn bằng cử nhân Văn Khoa và lo nhất là… đi thực tập!

Không hiểu là nói thật hay hù dọa, các anh chị sinh viên đi trước kể lại những “đoạn trường” khi đi thực tập,  nào là những thầy ở các trường mình đến thực tập nếu không cảm tình thường hay “làm khó”, phê hồ sơ không tốt, có thầy còn giao cho học sinh lớp mình một số câu hỏi trong bài giảng để bắt bí.

Có chuyện thầy Nguyễn Ngọc Anh (sau này dạy trường Kiểu Mẫu và cũng dạy một số tiết cho chúng tôi ở trường Sư Phạm) khi còn là sinh viên đi thực tập, một học sinh bên dưới, hình như do chỉ đạo của giáo sư hướng dẫn lớp, đứng lên hỏi một câu: “Thưa thầy, ông nội vua Gia Long sinh năm nào?” (vì thầy Anh đang giảng về Gia Long), thầy nghiêm sắc mặt trả lời: “Anh về hỏi cha anh xem ông cố anh sinh năm nào? Chuyện anh hỏi không dính dáng gì đến bài học hôm nay, vấn đề anh hỏi đã có tài liệu ở thư viện, cần thì đến đó mà tìm”. Cậu học sinh bên dưới sững sờ.

Thầy linh mục Nguyễn Phương dẫn đoàn sinh viên thực tập hôm đó, rất khen ngợi và bạn bè dự cũng phục tài ứng đối của thầy! Riêng thầy hướng dẫn lớp đó, không biết thế nào nhưng chắc là… xám mặt!

Sau này, đi dạy, tôi cũng từng hướng dẫn một số giáo sinh từ ĐH Sư Phạm Quy Nhơn về thực tập. Họ, có thể kiến thức có thể không hơn chúng tôi ngày ấy nhưng hơn hẳn chúng tôi sự dạn dĩ khi đứng trước đám đông, một phần vì năm thứ 3 họ đã đi kiến tập để làm quen với môi trường lớp học, đã dự giờ (hình như vài tuần) và thêm một mặt mạnh mà chúng tôi ngày ấy không có, sau 1975 hội họp nhiều phát biểu riết thành quen.  Trong chúng tôi lúc đó, anh nào là dân sống nội trú hoặc sinh hoạt trong các hội đoàn xã hội mới có chút kỹ năng nói trước đám đông mà thôi.

Theo chỗ tôi biết qua tâm sự với bạn bè, đi thực tập, cái lo lớn nhất của mọi người là lần đầu tiên – cứ cho là thế - đứng trước trước đám đông gồm học trò, thầy hướng dẫn lớp, bạn cùng lớp và thầy của mình ở trường, và biết đâu, bên dưới lại có cô học trò mình hay theo tán tỉnh, là người yêu học cùng lớp với mình. Dạy mà không ra gì hay “bể” chỉ có đường “độn thổ”!!!

“Dọn mình” cho việc đi thực tập, từ đầu năm học, anh em chúng tôi nhắc nhau tránh lên cổng trường nữ Đồng Khánh giờ tan học. Sợ tình cờ được phân về Đồng Khánh thì lỡ các em thấy mặt mình coi như… kẹt, sẽ kháo nhau: “Thằng quỷ đó mà làm thầy nỗi gì, ngày nào cũng hát bài “Ngày xưa Hoàng thị” trước cổng trường mình” thì mất  uy tín ngay!
Được giấy giới thiệu của khoa về trường Trung Học Nông Lâm Súc, tôi đến gặp thầy Tịnh, dạy Sử Địa ở đó. Thầy dặn dò nhắc nhở cặn kẽ việc soạn bài giảng, chuẩn bị bản đồ như thế nào… giúp tôi ngay từ đầu khá tự tin, yên tâm. Những lo ngại ban đầu biến mất.

Tuy vậy, vẫn phải “thủ” vài ngón nghề, để khi giảng hết bài cũng là lúc hết giờ để tránh việc học sinh hỏi sảng, dù thời đó không phải tuân thủ cứng nhắc như bây giờ, nào là “5 bước lên lớp, đảm bảo thời lượng”… và các khái niệm cháy giáo án, ướt giáo án hoàn toàn không có trong đầu các giáo sư và học sinh. Thời đó, nhiều thầy cô khi dạy một bài họ thích có khi kéo dài gấp ba thời gian quy định. Ngay cả năm phải thi (tú tài, chuyển cấp…) có nhiều nhiều môn thầy không dạy hết chương trình, học trò phải tự học cho đủ nội dung kiến thức.

Bài địa lý tôi giảng hôm đó về Tây Đức. Nhờ đọc Atlas general Bordas và Từ điển Bách khoa, tôi có một lượng kiến thức khá phong phú, ngoài những điều trong sách giáo khoa. Khi giới thiệu về sông Danube, tôi xổ kiến thức đã thuộc lòng: nào là tên gốc của sông, xuất phát từ đâu, chảy qua những nước nào, làm đẹp cho thủ đô những nước nào, con sông đã tạo cảm hứng để người đời biết được hai bản nhạc valse nổi tiếng Le beau Danube bleu và Les fleaux du Danube. Có gì phun ra bằng hết. Các em ngồi ngơ ngẩn nghe (tuy không tìm thấy “đôi mắt sáng nhìn lên long lanh màu mực biếc”) và bạn bè bên dưới cũng không ngờ vì sao khi đó tôi “nhập đồng” đến thế?

Là sinh viên giảng đầu tiên trong nhóm, tôi được thầy Tịnh chỉ vẻ tận tình từ cách ăn mặc, đi đứng trong lớp, cách nhìn xuống học trò, thậm chí cả cách bẻ … viên phấn. Những cung cách đó tạo một dấu ấn đặc biệt cá nhân của người thầy trong tâm trí học trò, còn có ý nghĩa giáo dục hơn những kiến thức truyền dạy theo sách vở! Những đồng nghiệp tôi sau này chắc không mấy ai nhận được những hướng dẫn chi tiết đến thế. Những gì đạt được trong đời dạy học của tôi, chắc chắn có phần đóng góp không nhỏ của thầy và mỗi lần nhớ đến là mỗi lần mong gặp lại thầy để say thanks.

Sướng nhất là xong phần mình, đến lượt đi dự giờ thực tập của bạn bè. Cảm giác như mình vừa thắng xong cuộc đấu, bây giờ thảnh thơi xem người ta… đấu.

Cư xá HTK tôi ở năm ấy có 6 sinh viên năm cuối đi thực tập: 3 Sử Địa, 1 Việt Văn, 1 Toán và 1 Vạn Vật. Đợt thực tập có thể kéo dài cả tháng, bạn có thể dạy lúc nào tùy theo sự sắp xếp của trường và thầy hướng dẫn nơi mình được giới thiệu đến, miễn là khi xong đợt đem lời nhận xét về.

Cả cư xá rộn ràng với chuyện thực tập. Kẻ tìm tài liệu soạn bài, người tìm thiết bị trợ giảng. Những bữa ăn trưa kháo nhau ầm ĩ. Ăn xong rồi, có buổi ra phòng khách cư xá thấy có chàng áo quần tề chỉnh, một chồng sách trên bàn, đứng hoa chân múa tay nói… một mình, sợ chàng mắc cỡ, tôi tránh đi chỗ khác. Lại có hôm ngủ một giấc đã đời, dậy đi toilet, thấy đèn phòng khách vẫn sáng, quái lạ, ai học xong lại không tắt điện theo nội quy cư xá?, chạy ra tắt, lại thấy một ông, cũng nói một mình, như nói với ma! Lại tập dạy thử, trả bài đã học thuộc lòng từ bài soạn để ngày mai đến trường.

Bây giờ, về hưu, xa phấn trắng bảng đen, nhớ lại chuyện cũ vẫn thấy niềm vui xen lẫn nỗi bồi hồi, nhớ trường, nhớ bạn… không biết có ai có những cảm giác lo sợ như mình ngày ấy. Và nghĩ rằng, có những ngày chập chững bước lên bục giảng này mới có nghề nghiệp của đời mình, mới có hàng hàng lớp lớp những học trò bên dưới với biết bao kỷ niệm buồn vui sau này.
                                                        



hongngoc's photo
4000
  • Như thị
    Cái đoạn làm Thầy của anh HN đã được học, thử nghiệm và cả thực tập...
    Hèn chi mà với cuộc sống, anh đã được vững vàng.
    Chả bù cho NT, không được học, không được thử nghiệm, không được thực tập...
    Mà vẫn xông pha chiến trận cuộc đời!
    Nên còn thua anh những vài năm "lăn lộn", NT đã liêu xiêu ngã!
    Huhu..
    • Mieu Nu
      Như thị chị ơi, cái đoạn làm thầy thì em Miêu cũng học, thử nghiệm và cả thực tập dài dài nữa đó, nhưng vẫn Liêu xiêu hoài. Có ai dạy làm Người đâu!?
    • hongngoc
      Cám ơn MN đã trả lời thay cho HN khi HN chưa kịp reply. HN cũng chẳng hề "vững vàng" gì vì cuộc đời "dập cho tê tái" những hai "đại hạn" (20 năm) vì trong tử vi có sao Tuần (trung không vong) và Triệt (lộ không vong) án ngữ ngay ở giữa! Điều này chắc Như Thị đã đọc trong "Nhớ" rồi mà???
    • Như thị
      &_HN
      Hihi...
      Đã đọc "Nhớ" rồi, nhưng muốn "Nhớ lại" í mà anh?
      &_ MN
      Được đào tạo hẳn hoi vẫn hơn dốt đặc cán mai như chị chứ, MN hen?
    • Mieu Nu
      Chị lại quên bài chị nhủ với em bên em rùi sao? "Biết nhiều động nhiều", cũng may em biết cũng không nhiều

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Flags..


Flag Counter