27/06/2012

Ốc gạo.
Jun 27, 2012 11:50 AMPublicPageviews 70 5
Ốc gạo.
Đang chuẩn bị cho một entry mới thì đọc được bài “Nghề biển” kể chuyện ốc cườm trên MieuNu blog, cả một vùng ký ức thời thơ ấu xa xôi ào ạt quay về, miên man nhớ, vậy là viết : “Nghĩ nhân đọc…”như những lần trước đây khi đọc trên blog hnk, RP…

 


Làng tôi cách chợ huyện chừng 7km. 7 km của hôm nay là 20 phút vừa rà xe chầm chậm vừa tha hồ hít hà hương vị đồng quê còn  7 km của ngày ấy là vài ba giờ đồng hồ cuốc bộ giữa nắng gió miền Trung. Cũng may là chỉ khi nào có giỗ kỵ thì dân làng mới phải đi chợ huyện còn mọi thức ăn ngày thường đều đã có sẵn trong vườn nhà, ao nhà, từ rau trái đến gà vịt, tôm cua…
Chợ họp gần khu vực hành chánh huyện, gọi là chợ Đông Phú, không rõ tên này có từ lúc nào nhưng khi còn nhỏ tôi vẫn thường hay nghe người ta hát ru con:
Ru con, con ngủ cho rồi/ Để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu/ Mua vôi chợ Quán chợ Cầu/Mua cau Đông Phú, mua trầu Đồng Tranh. (sau này ra Huế học lại nghe câu sau hát là Mua cau Nam Phổ, mua trầu chợ Dinh- là các địa danh ở Huế!)
Chợ Đông Phú bán các sản vật ở địa phương và các mặt hàng sản xuất đến từ Tam Kỳ,Đà Nẵng, Hội An.Riêng mặt hàng hải sản thì do công nghệ ướp nước đá chưa có nên dù khoảng cách Tam Kỳ - Quế Sơn chẳng xa nhưng ở chợ Đông Phú cũng không bán hải sản tươi sống mà thay vào đó là cá, tôm, cua ... đã được hấp lên để bảo quản trong quá trình vận chuyển.Người ta gọi các loại cá hấp này với một cái tên ngồ ngộ - “cá biển ngang”,chúng cũng như cá ở Hội An, vị ngon hơn cá biển Đà Nẵng rất nhiều, đến bây giờ cũng thế.

Tôi được ăn ốc từ chợ Đông Phú từ hồi lên sáu ,lên bảy do những người làng xuống chợ mua cùng với cá, tôm mực gánh về bán dạo trong làng. Loại ốc này người quê tôi gọi là ốc gạo, có lẻ vì nó nhỏ như…hạt gạo? Đơn vị đo lường là lon, loại lon sữa đặc trọng lượng “net” 397gr bây giờ. Ốc thường đã luộc sẵn, muốn lể (khều) thì ra vườn bẻ gai quýt tàu khoảng 4-5cm, có hình chóp nhọn rồi cả nhà quây quần ngồi lể với nhau và nói chuyện mưa nắng…
Thường thì ốc tươi, mới luộc, khi khều ra còn cả phần đen phía sau có vị ngon hơn những con luộc lại khi khều bị đứt giữa chừng, ăn không có mùi vị và khô, xảm. Khều ra ăn liền là cách mọi người quen làm nhưng cũng có lúc tôi khều cả muỗng café  rồi lấy gai chích vào từng con, nhấm nháp dần dà, việc này vẫn có thú vị riêng của nó và thật đồng tình với MieuNu khi cho rằng ăn ốc gạo là cách rèn luyện tính kiên nhẫn trong mỗi con người!
Bẵng đi một thời gian khá dài có đến hàng chục năm, mải miết với học hành , làm lụng tha hương, tôi đã tưởng hình hài những con ốc gạo và cảm giác quây quần ấm áp bên nồi ốc đã khuất dạng trong bộ nhớ, không ngờ nó lại trở về vẹn nguyên , ăm ắp trong mỗi chuyến hồi hương của tôi dăm ba năm gần đây. Lại cả nhà sà vào cùng ngồi lể! Cái khác ngày xưa là ốc mua từ chợ về lại được gia thêm hương vị bằng chút muối, chút bột nêm, một vài xắt lá chanh ,lá sả để dậy mùi khi hâm lại trong microwave . Lể ốc có cái thú như cắn hạt dưa ngày Tết, thích “lể tới”,“cắn tới”hoài và là bệnh hay lây. Có lần thằng cháu đi làm, trên đường về ghé qua thăm bà, thấy cả nhà đang lể là chưa kịp mời, cháu đi rửa tay rồi… “dũng cảm tham gia”. Cả đến con gái tôi khi về thăm bà, thì giờ ít ỏi là thế mà lần nào về đúng mùa ốc cũng đòi các cô và anh chị mua bằng được để ngồi lể và chuyện vãn với cả nhà, khi vào lại SG có một lon ốc...cũng theo vào!

Về sống SG, có lần đi chợ Bà Hoa, thấy bày bán lề đường vào chợ, mua về, tiếc là các con đi làm, hai thằng cháu ngoại còn quá nhỏ, vợ tôi không mặn mà gì với mấy món này lắm, tôi ăn một ít rồi cất cho đến ngày sau thì…vứt. Ốc ở đây nghe nói từ biển Phan Thiết hoặc ốc nuôi công nghiệp ở Vũng Tàu, không ngon bằng ốc ở quê! Thế mới biết cái “phong trào” nhiều lúc quan trọng thật!
Cũng có lần đi Bà Rịa dự giỗ tộc, chú em họ ở cách đó vài chục cây số chạy xe tới dự, tới nơi bỏ bịch ốc ra bàn, thế là cả đám khách SG, trong khi chờ thi lễ trước bàn thờ,  xoay một hồi, hết vèo cả bịch. Cho hay, một loại ốc mà ruột chỉ nhỏ bằng đầu cộng tăm  mà cũng có sức thu hút lớn đến thế.
Trong câu chuyện mấy anh em cùng lứa tuổi chúng tôi ngồi nói với nhau, tôi hiểu rằng chuyện thích ăn loại ốc này, việc ngổi lể cho vui và thưởng thức hương vị của nó chỉ là một phần rất nhỏ, cái lớn nhất là ăn để nhớ kỷ niệm của một thời, một thời rất bình yên, tuy không giàu có dư dật gì nhưng cuộc sống thôn quê êm đềm, nhẹ nhàng, thoải mái và con người sống với nhau, thân cũng như sơ…, đầy tình cảm.


hongngoc's photo
4000
  • cuồngtừ
    Khỏe không Hồng Ngọc ơi !
  • Bà Tám
    Tài chụp ảnh của HN cũng bằng tài chụp ảnh của Tám. Cỏ thì rõ nét, hoa thì mờ.
    • hongngoc
      Tám chụp cái cây sồi đẹp cực kỳ còn than nổi gì? HN chụp trên C3 chứ hôm đó không cố ý chụp. Bà Tám yên tâm đi, sẽ còn nhiều hình "pro" hơn. HN
    • Như thị
      Hehe...
      Bà Tám nói đúng...phóc!!!
      "Cỏ thì rõ nét, hoa thì mờ."
      Nên NT tui (hay anh HN nhể?) thấy cỏ rõ hơn....ốc!!!
    hongngoc's photo
    4000
  • Bà Tám
    Làm bà già này thèm ăn ốc (nói mò) quá chừng. Những mẩu chuyện nho nhỏ thật lý thú nhờ cách kể thật duyên dáng. Cám ơn tác giả.
    • hongngoc
      Giá Bà Tám không theo "chủ nghĩa làm sướng nhau" thì HN hân hạnh lắm khi được khen. Dầu sao, nghe khen là vui rồi. Tks. HN
  • Như thị
    Hehe...
    Tìm quài mà hông thấy...con ốc nào đâu cả?
    Ốc ơi ốc!!!
    Nằm ở...chỗ mô hè?
    • hongngoc
      Nằm đầy dưới cỏ, không thấy sao NT? Hay là "ngồi thiền" lâu quá mờ mắt? HN
  • Mieu Nu
    MN qua đọc bài viết mới của anh HN và lập tức bắt mắt với những bông hoa tí xíu, trắng trắng, tím tím giữa vạt cỏ xanh. Đám hoa ấy phải cảm ơn anh HN vì chắc không có anh trông ra thì cái nhỏ bé, bình dị của nó đã bị lẫn đi trong ngờm ngợp sắc xanh kia rồi!
    Anh chụp ạ?
    • hongngoc
      Cái HN cần là ốc gạo quê anh và ốc cườm Hải Thanh có ngon giống nhau không chứ lo xem hình thì hôm sau HN "ứ" post hình nữa! Mấy tấm này HN chụp trên C3 vì có ý định làm một bộ sưu tập về hoa dại. Cám ơn đã là người đầu tiên "mở hàng" entry này. HN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Flags..


Flag Counter