05/03/2014

Tháng ba.



1. Nhà văn Vũ Bằng khi di cư vào Nam đã gửi thương nhớ của mình về bà Nguyễn Thị Quỳ, người vợ yêu dấu của ông nhiều nhất trong “Thương nhớ mười hai”. Mỗi tháng trong mười hai tháng, ông đều mô tả về cảnh vật, thời tiết, lễ hội…ở miền Bắc và những kỷ niệm với bà. Tháng ba: “Rét nàng Bân”, Vũ Bằng kể chuyện nàng Bân đan áo cho chồng và nhân đó, nhắc nhớ những kỷ niệm ngày xưa. Có những câu mà người đọc có cùng tâm trạng không thể nào không xúc động:
“…Em ơi, em ơi, nhắc lại như thế thì nhớ quá. Nhớ cũng đúng vào cữ tháng ba như thế này, vạn năm đã xa xôi, chúng ta cùng nhịn đói đi xem tung còn mà bụng thấy no, phải không Quỳ?”
và: “Ở Tuyên thành, bây giờ em có lần nào trở lại xem hội tung còn ngày trước nữa không? Phải chi én nhạn biết nói tiếng người như trong truyện thần tiên, thể nào ta cũng cậy chim, cậy cá nói nhỏ vào tai người yêu một câu thương nhớ và xin với nàng ghi dạ đừng quên:
- Người yêu ơi! Nếu có dịp xem hội tung còn, em nhớ khâu còn và cũng tung thử vài hội xem sao nhé. Tung thử để bói xem trời để cứ mông mênh thế này thì đôi ta biết có còn giữ được mối tình tư quy lúc bẻ cành liều ở chân gò Mả Đỏ?”
Nhưng đó là chuyện của những năm trước và trong thập niên 50, viết lại từ nữa sau thập niên này của thế kỷ trước.
2. Bây giờ, đã là giữa thập niên thứ nhì thế kỷ sau, tháng ba đến mà lòng người đa đoan ngỗn ngang nhiều thứ nhưng nhiều nhất trên báo chí là những đề tài về phụ nữ nhân ngày Quốc tế phụ nữ 08.3.
Đã có quá nhiều chủ trương, chính sách, văn bản của nhà nước “bảo vệ” và “chăm lo” cho phụ nữ, nhiều bài diễn văn “tôn vinh phụ nữ” vào những ngày 08.3, 20.10 nhưng việc áp dụng thực tế hoàn toàn mang tính hình thức, vài lần thì bỏ qua nhưng quá nhiều lần trong nhiều năm dẫn người ta tới suy nghĩ đây là trò lừa mị, đây là những cái bánh vẽ và xa hơn, những thủ đoạn để bóc  lột phụ nữ nhiều và tinh vi hơn.
Đọc trên www.baomoi.com  thấy  tin các bà Mai Kiều Liên CEO Vinamilk, bà Nguyễn Thị Mai Thanh  CEO của tập đoàn cơ điện lạnh REE  và bà Nguyễn Thị Nga  Chủ tịch SeABank có tên trong danh sách 48 nữ doanh nhân quyền lực của Châu Á năm 2014 được tạp chí Forbes bình chọn. Vui.
Đọc trên blog Cu làng cát  bài “Những chú em, cô em của các ông lớn” kể chuyện “cô em tinh thần” của Dương Chí Dũng cựu TGĐ Vinalines tặng “một ông anh” của Dũng cả  triệu đô la sau khi Dũng biếu ông anh này  510.000 đô la, rồi chuyện “cô em kết nghĩa” của ông Trần Văn Truyền cựu Tổng thanh tra nhà nước đã làm cho ông ta một cơ ngơi ở Sài Gòn, ông này giao lại cho con dâu, lại về Bến Tre xây tặng ông ngôi biệt thự. Buồn.

3. Tháng Ba, tháng kỷ niệm ngày Quốc tế phụ nữ, tôi cứ bâng khuâng hoài một câu hỏi từ rất lâu chưa có lời giải đáp: Vì sao chuyện bình đẳng giới không thực hiện được và tình trạng bạo lực gia đình vẫn tràn lan ở Việt Nam  khi mà những đứa cháu bà con tôi ở quê cũng như ở phố bị chồng hành hạ gần như hằng ngày dầu không là đứa hư thân mất nết mà còn lam lũ làm ăn, lo cho chồng con, lo cả gia đình chồng chỉ vì không đưa tiền chồng đi đánh bài, uống rượu?. Chừng như công an, chính quyền vô cảm trước chuyện này và chỉ can thiệp khi trong địa phương có ai đó dám đi biểu tình chống “người lạ” xâm lược hay đụng đến uy tín “đồng chí X”!
Trên blog “Tôi thích đọc”,  đăng lại một bài đăng đã khá lâu trên Vienamnet “Đàn ông trí thức lại càng tàn nhẫn” của Nguyễn Hiền (Thanh Xuân – Hà Nội) kể chuyện gia đình mà tác giả là nạn nhân, tôi nghĩ đây là những tâm sự không hề cường điệu. Cũng là vấn đề bạo hành nhưng không “thượng cẳng chân hạ cẳng tay” mà là bạo hành tinh thần bằng trí tuệ, kinh khủng hơn nhiều!. Trong một trường hợp khác, nạn nhân là một đồng nghiệp cũ của tôi, vợ chồng đều là những người có chữ nghĩa, có lối sống nghệ sĩ, nghề nghiệp ổn định nhưng dăm bữa nửa tháng là cô nàng báo bệnh hoặc đến cơ quan với mặt mày thâm tím, tôi biết họ khi họ mới vừa có đứa con đầu lòng – người vợ phải chịu đựng sự bạo hành trong nhiều năm chỉ vì  chồng mặc cảm gia đình nghèo so với gia đình vợ, lại ghen bóng ghen gió khi cô vợ tương đối dễ nhìn, quảng giao,  thêm một chút bay bướm – cho đến khi đứa con vào lớp 9 mới ly hôn.
4. Tháng ba, những bức xúc về thảm trạng của các cô gái Việt lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc, vì đói nghèo nhưng không thích hoặc không tìm được việc làm bị bán đi làm nô lệ tình dục bên Tàu và nhiều nước Đông Nam Á gợi lại khi đọc được trên blog của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh bài viết “Lao động Việt Nam thua  trâu Úc” khi anh viết: “Xuất qua vùng Tây Bắc VN 222 con trâu để giết thịt mà đích thân thủ hiến tiểu bang Bắc Úc qua tận nơi để xem xét trâu có khỏe mạnh không, được chăm sóc ra sao và bị giết có đúng theo quy định của Úc hay không. Đây là lô hàng đầu tiên đến vùng Tây Bắc VN trong số gần 2.200 con trâu được xuất sang VN trong năm nay…trong khi VN xuất đi mỗi năm mấy vạn lao động đến khắp nơi trên thế gới nhưng chưa thấy ông quan nào của VN đi đến tận nơi xem dân mình được đối xử ra sao”.
Thủ hiến Adam Gile của vùng Bắc Úc (trong chuyến đến VN lần này) nói rằng: “"Việc giết mổ tiến hành đúng với quy trình đã được chính phủ Úc có phê duyệt, đáp ứng đầy đủ mọi yêu cầu về quyền của động vật".
Trong tuần lễ này, chắc rằng những tiệm bán quà tặng, quần áo, vải vóc, nước hoa, son phấn… shopping mall khắp các thành phố sẽ đông khách, các nhà cung cấp dịch vụ điện thoại sẽ bội thu, cuối tuần những shop hoa tươi, quán café, nhà hàng sẽ đông khách. Liệu có mấy ai nhận quà, nhận tin nhắn hay cuộc gọi chúc mừng, có mấy ai ngồi ăn uống ở các nhà hàng  có những suy nghĩ… lẩn thẩn như tôi viết ở trên?

Tôi vẫn tự nhủ lòng, cố gắng sống thế nào để trong 365 ngày của một năm ngày nào cũng là 14.02, 08.3, 20.10… rồi sắp đến đây, 20.3 sẽ còn thêm một ngày nữa: ngày Quốc tế Hạnh phúc. Vì thế, nếu có ai hỏi: Anh có quà gì cho vợ nhân mùng tám tháng ba?,  câu trả lời của tôi sẽ là: “Quà tôi dành tặng mẹ, chị, vợ, con gái, con dâu và những thân quen (thuộc female) của tôi năm nay là …bài viết này!”

12 nhận xét:

  1. Bài viết của bác HN nói chung là viết về "chị em" nhân ngày 8 tháng 3.

    1. Tôi đọc nhà văn Vũ Bằng xưa nay, ông là người miền Bắc di cư, viết điềm đạm, mới đây đọc một quyển sách của ông "Tạp văn" (NXB Hội Nhà Văn-2003), qua phần giới thiệu về ông mới biết trước năm 1975 ông là người "hoạt động bí mật", kể cũng hay, trong khi văn chương của ông viết trước năm 1975 ở miền Nam nghiêng về khuynh hướng "Tiểu tư sản". Sau 1975 ngay cả nhiều người miền Bắc vào cũng không biết ông hoạt động bí mật.

    2. 3. Phụ nữ VN cũng có nhiều bà "đáo để", ăn hiếp chồng... bà cố, nhưng nhìn chung "từ thành đến tỉnh", nhất là vùng quê xa vẫn còn bị cái tư tưởng "nam trọng nữ khinh" lấn áp, trong khi xã hội ra rả kêu gọi "bình đẳng giới". Thỉnh thoảng "ghé mắt" vào cái tivi ở nhà mà bà xã đang xem phim Hàn, phim Nhật... họ tấn bộ vậy chứ xem chừng cũng rất mẹ chồng nàng dâu, có lẽ cái nếp Á Đông mấy nghìn năm phong kiến đã ăn vào máu, khó thay đổi...

    4. "Lao động VN thua trâu Úc", hay nô lệ tình dục nữ của mình nơi xứ người, nghe mà thảm sầu :-(((

    Trả lờiXóa
  2. Vũ Bằng theo đoàn người vào Nam như là di cư nhưng thực chất là cán bộ điệp báo. Mãi đến sau1975 ông vẫn chưa được công khai. Ngoài Bắc, bà Quỳ chịu khá nhiều điều tiếng với hàng xóm, họ hàng vì "có chồng theo địch". Ngày ông trở về thì bà đã...quy tiên. Ở làng quê vẫn không thiếu những bà lợi dụng lúc chồng ngủ bó chiếu 2 đầu hoặc bó võng đánh cho nhừ tử bác NHP ơi!

    Trả lờiXóa
  3. Tấm ảnh ông cụ người sơn cước dùng computer trông hay nhỉ? Chẳng biết thật hay là photoshop vậy HN?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình thật hoàn toàn Tám ơi, còn một tấm nữa "ác liệt" lắm nhưng không biết làm sao để gửi Tám?

      Xóa
  4. Anh Hn khôn ghê ta! Tặng tất cả chị em phụ nữ bằng một bài viết để khỏi mua quà tặng chị hả? Hỏi chị Ngân coi có đi biểu tình thì Giáo cũng cầm cờ chạy theo... hehe...
    Người Nhật đâu có thèm hô hào, giương biểu ngữ chúc mừng này nọ. Họ một cách rất thiết thực để quan tâm tới phụ nữ, bắt mấy ông chồng phải chuyển bớt tiền lương của mấy ổng vào tài khoản của vợ mỗi tháng, và người vợ ở nhà nội trợ cũng hưởng đủ các bảo hiểm và các phúc lợi xã hội khác y như một công nhân viên chính phủ vậy. Có thế chứ, cần gì phải la làng lên ngày Phụ nữ này kia...
    Giáo thix làm phụ nữ Nhật! huhu...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không "khôn" thì làm sao tồn tại nỗi với BẢ? (nói nhỏ với giao thôi nhé, thiên hạ đọc được sẽ CỪI cho). Giao ráng tu để đến đời...tám hoánh làm phụ nữ Nhật. Hihi. Chúng nó "la làng" chẳng qua là cách để dễ...ăn vụng đó thôi!

      Xóa
  5. Vô bếp rửa chén thôi anh!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vụ này thì ...thua rồi! Máy nó GỬA hồi còn bên Ruby!!

      Xóa
  6. Anh HN có những suy nghĩ dành cho phụ nữ thế này thì hay quá rồi . Phụ nữ tốt nhất là có một việc làm để có thể sống độc lập , bớt phụ thuộc thì chắc cũng đỡ hơn anh HN à

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cả tuần nay HN "thi đua lập thành tích hướng đến ngày Quốc tế Phụ nữ" trên FB, ngày nào (gần như) cũng post lên status. Mời MB vào Quynguyenhoang để chia sẻ và cùng vui nhé. HN cũng rất đồng ý với nhận định của bác NHP ở trên. (Xin lỗi), mấy bà mà có thu nhập cao hơn chồng lắm lúc cũng kinh lắm mà câu thường nghe nhất là "Ông là thứ đàn ông vô dụng". Không hiểu chữ "Vô dụng" này ám chỉ NHỮNG chuyện gì??

      Xóa
  7. Cám ơn anh HN . M cũng có FB nhưng lại ít khi chơi , để thỉnh thoảng M ghé thử qua xem nhé .
    Hihi , thật ra cũng có người này , người khác . M cũng biết một số bà có thu nhập cao , có địa vị nhưng gia đình lại không hạnh phúc . Cũng nhiều lý do , không hẳn là chỉ tại bà vợ (-:

    Trả lờiXóa
  8. Ảnh ác liệt hơn thì thôi, Tám không dám nhận đâu. Tội nghiệp ông cụ ở trần lạnh quá.

    Trả lờiXóa

Flags..


Flag Counter