24/08/2012

Những điều mẹ dạy
Aug 24, 2012 4:50 PMPublicPageviews 111 15
những điều mẹ dạy 

Tôi là út trong một gia đình có năm anh chị em. Năm tôi lên chín, cha qua đời. Năm ấy mẹ vừa bốn mươi sáu tuổi. Tôi quấn quít bên mẹ và người chị thứ ba nhiều nhất, kể cả những năm lên học trường huyện. Mẹ và chị chắc cũng thương tôi út ít, lại mồ côi cha sớm nên dành hết những lo lắng, săn sóc và chìu chuộng tôi trong khả năng có thể của gia đình.

 
 Mẹ tôi là con thứ. Trước khi lấy chồng, mẹ được học chữ Nho và sau này về nhà chồng, lại được ông nội cho đi học thêm quốc ngữ - một trường hợp hiếm có trong bối cảnh nông thôn Việt Nam ngày ấy. Có lẽ nhờ tiếp thu, dù không nhiều, cả hai dòng văn hóa đó, lại sống trong một gia đình nề nếp nên mẹ tôi thường vận dụng lời thánh hiền trong việc dạy dỗ con cái, điều mà chúng tôi ít để ý và phần tôi mãi đến sau này mới nghĩ ra.
 Không rõ ngày xưa, khi bắt đầu học chữ Nho, mẹ có bắt đầu bằng Tam thiên tự hay không nhưng điều chắc chắn là bà thường nói nhiều về Minh tâm bửu giám (quyển sách mà khi bắt đầu kiếm được những đồng tiền đầu tiên trong cuộc đời, tôi đã mua để tặng mẹ). Những ngày còn ở bên mẹ hoặc về thăm nhà sau một tuần lễ trọ học, thường nghe mẹ nói với tôi hoặc khi đàm đạo với khách hàng những câu rút từ Minh tâm bửu giám để khuyên răn hay lý giải một điều gì đó trong cuộc sống đời thường.

 Như bất kỳ một chú bé nhà quê nào khác, những trò chơi ấu thơ của tôi cũng theo thời vụ: bắt cào cào, châu chấu, đá banh, thả diều, bắt ve … Tôi ít được chơi hoàn toàn tự do thỏa thích như những bạn đồng lứa vì bị mẹ “kìm kẹp” nhắc nhở.
 Còn mãi một ấn tượng sâu sắc, ảnh hưởng đến tình cảm, tính cách tôi sau này là lần dùng ná cao su bắn chết một chú bồ chao trên cành mận thấp trước sân nhà. Khi tôi phát hiện ra thì hai chú chim con đang được mẹ mớm mồi và tập chuyền cành. Sau khi bắn rơi con chim mẹ, tôi mang vào khoe thành tích với mẹ để chuẩn bị chạy ra hạ tiếp cả bầy. Mẹ nhìn xác con chim, không nói lời nào, có vẻ buồn buồn, mãi một lúc lâu sau mới hỏi : “Giả sử mẹ kiếm thức ăn về cho con, đến nhà, một người nào đó chờ sẵn và bắn chết mẹ thì con lc đó sẽ như thế nào? Bây giờ con còn muốn bắn chết con chim bố khi đang kêu khóc về cái chết của vợ mình!”. Phải nói thật lòng lúc đó, mặc dầu hiếu thắng nhưng tôi vẫn cảm được điều mẹ nói và thấy xấu hổ, để rồi từ đó về sau, tôi không bao giờ còn có ý định bắn chim nữa.
 Một trưa hè nọ, ở nhà chỉ có hai mẹ con tôi. Không gian rộng lớn và vắng vẻ tràn đầy tiếng ve rên rỉ ngoài vườn. Tôi ngồi chơi khi mẹ đang khâu vá ngoài hiên. Không hiểu sao trong tâm trí cậu bé non nớt ấy thoáng hiện lên ý nghĩ về cái chết. Tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, chết là gì? Chết rồi, người ta sẽ đi về đâu?” Mẹ bảo: “Con còn nhỏ quá, hỏi điều đó làm gì ? Bây giờ cha đã mất, các anh chị rồi sẽ có vợ, có chồng. Ai rồi cũng phải lo cho gia đình họ. Còn con, giờ phải gắng học để sau này khỏi khổ”. Có lẽ, với tôi đó là lần nhắc nhở quan trọng nhất, lớn lao nhất mà tôi mãi mang theo để định hướng cho đời mình. Sau này, khi lên cấp 3 và cả ở đại học, bà còn nhắc nhở đôi lần nhưng chỉ cần một lần, lần đầu tiên mà tôi đã ghi lại ở trên.
 Tôi sinh ra vốn nhỏ con, ốm yếu, lúc nhỏ vẫn hay đau vặt, cảm cúm luôn. Mẹ tôi thường phải cạo gió cho tôi, những lúc như thế đau không chịu thấu, có khi phải bò lăn bò càng trên chiếu. Mẹ bảo: “Con cứ tưởng tượng như mình đang làm điều gì sai trái, bị cảnh sát bắt vào tù tra khảo thì sẽ thấy việc mẹ cạo cho con nào có ăn thua gì”. Bà chỉ nói như thế mà tôi “ngộ” hẳn ra để thấy cái đau bỗng nhẹ không. Hoan hô mẹ, mẹ đúng là bà tiên với chiếc đũa phép quá nhiệm màu!


 Bắt đầu năm 1965, chiến tranh lan ra khắp nông thôn miền Nam, gia đình tôi phải về phố tránh bom đạn. Ba gia đình anh chị vẫn ở chung với mẹ và tôi. Nhà không rộng, các cháu lại thường đùa giỡn chọc phá, đuổi bắt nhau, vốn lo sợ các cháu chạy té, mẹ hay nhắc nhở. Lời nhắc lặp lại nhiều lần tôi vẫn nhớ như in: “Vui chừng nào thì buồn chừng đó, cười bao nhiêu thì khóc bấy nhiêu đó cháu!”. Sau này khi đã đọc ít nhiều, tôi tự hỏi phải chăng cái tư tưởng âm trung hữu dương căn đã được mẹ “cụ thể hóa” qua lời nhắc đó?
 Lớn lên, có gia đình, tôi vẫn hay dùng những câu ngày xưa mẹ nói để nhắc vợ con. Đến nỗi, vợ tôi cũng “lậm”, gặp việc lại thốt lên: Kiến bất thủ như tầm thiên lý.
 Có dịp tâm tình với mẹ, tôi ta thán về cái nghèo của mình, bà thường an ủi: Thiên sanh nhân hà nhân vô lộc, địa sanh thảo hà thảo vô căn?  Sau này mỗi lần bế tắc trong cuộc sống tôi lại nhớ mẹ, nhớ lại câu trên để cảm thấy… nhẹ lòng.

 Mẹ ơi, ngày xưa, con cứ tưởng thằng con út ốm yếu này vẫn được ở bên mẹ hoài để được chở che, dạy bảo, săn sóc… Nhưng cuộc đời đã đẩy con đi xa mẹ, từ một tuần của những năm trường huyện đến vài ba tuần của những năm trường tỉnh, đến cả tháng của những năm sinh viên, rồi sau này là miệt mài một hai năm mới về dăm ba ngày với mẹ. Biết mẹ luôn đợi chờ, mong ngóng con cháu về chơi (nhất là những ngày tết, ngày hè), nhưng nợ cơm áo đời thường đã đẩy đưa, để rồi dẫu trong lòng không muốn, chúng con bỗng như trở thành những đứa con bất hiếu!

 Có những năm, đi chùa nhân lễ Vu Lan, được gắn cái bông hồng lên ngực, thấy hạnh phúc vì mình đang còn mẹ nhưng sau đó lại thấm thía buồn vì tính ra mình đã xa mẹ gần bốn mươi năm!
 Nhà thơ Tường Linh chỉ mới xa mẹ có mấy năm thôi mà đã thốt lên:
 Mẹ nghìn xa, sáu năm rồi mẹ hỡi
Con không về tóc mẹ trắng nhiều không?
Mùa mưa bấc gió sông Thu lành lạnh
Lửa ai nhen cho mẹ bớt se lòng?
 Các cháu nay đều rất chăm học và rất thương yêu loài vật. Chỉ cần một câu nhắc qua là các cháu đã tự ý thức. Phải chăng trong chúng có được những tích cách đó là nhờ thừa hưởng gien trội của bà?
 Ngày xưa khi dạy chúng con điều hơn lẽ thiệt trong cuộc đời, mẹ dẫn cả Minh tâm bửu giám, “giáo án” đó đâu có phần “yêu cầu tư tưởng” phải đạt. Nhưng chính những lời dạy ấy đến bây giờ con vẫn còn nhớ, vẫn thực hiện và dạy lại con cái mình. Tất cả há chẳng nói lên rằng mẹ chính là Cô Giáo Đầu Tiên Và Vĩ Đại Nhất của anh chị em chúng con đó sao”?
 Quế Sơn, 05/7/2000






hongngoc's photo
4000
  • nguyen binh
    đọc bài viết này,tự nhiên cảm thấy thương cho những người con không được hưởng sự dạy dỗ cẩn thận của cha mẹ. những lỗi lầm, thất bại của họ không hoàn toàn do lỗi của họ,phải không bác
    • hongngoc
      Cám ơn nguyen binh đã đọc, thật ra nhiều lúc cha mẹ quá vất vả vì sinh kế nên dầu muốn cũng không thực hiện được. Chuyện của HN thuộc loại chuyện bắt đầu bằng hai chữ: "Ngày xưa...".
  • Mùa Thu Buồn
    Mấy ngày về thăm quê chắc anh Hongngoc vui và bận rộn lắm phải khg?? Nhưng điều quan trọng là Anh lại được gặp Mẹ của Anh sao bao năm xa cách và nhớ thựong ,còn hạnh phúc nào bằng khi được gặp lại Cô Giáo đầu tiên của anh Hongngoc phải khg ??
    Các Anh, Chị NT họp mặt với Miêu Nữ và Chị Ong Rừng , em có nghe kể là vui lắm, tiếc quá em khg có mặt, hy vọng sẽ có dịp được diện kiến " dung nhan các lão tướng NT " nha . Khg ngờ Các Anh, Chi Nt vẫn còn nhớ và nhắc tới đứa em gái nhỏ xíu nhưng cũng hơi già này ,NHƯNG sao lại gọi là Chú Aq của em ???????
    " Tất cả đều cùng chủ đề "mùa thu" và ai cũng nhìn "chú AQ" của em cười cười, anh không biết vì sao. "
    Em chúc anh Hongngoc thật vui và hạnh phúc thật nhiều trong chuyến về thăm quê và đặt biệt là thăm Mẹ của Anh.
    • hongngoc
      Cám ơn MTB nhiều nhiều, anh cũng chỉ mới xa mẹ < nửa năm thôi nhưng cũng rất vui em ạ. Còn việc vì sao gọi là chú Aq thì MTB hiểu là chỉ có mình em xưng với Aq là "chú". Mong rằng khi nào em về VN thì nên share với HN cái plan trước đó để có HN cùng gặp, kể cả anh Sáu Hiền ở Đà Lạt nhé. HN
    • Mùa Thu Buồn
      Em cũng muốn về thăm quê lắm, trước thăm mồ của Ông, Bà và Ba, Mẹ , sau đó nhân tiện thăm Cậu Họ và các Em Họ luôn thể , và cũng rất muốn gặp các Anh , Chị NT , NHƯNG vẫn còn do dự lắm Anh à, hy vọng sẽ có dịp gặp mặt các Anh, Chị, NHƯNG có điều ở ngoài em " hiền dữ " lắm , khg có " quậy "như trên blog đâu Anh à
    hongngoc's photo
    4000
  • Ong rừng
    Phục thầy, em mải vui quên đấy, ngay lúc ấy em đã ngọ nguậy được cái tay rồi mà, cảm ơn thầy và cả thuốc của thầy ạ. Rồi còn tuyên truyền lỡ có ai không may thì còn tìm thầy giúp cho chứ, ví dụ : thuốc là một chuyện nhờ thầy mát tay....
    • hongngoc
      Cũng chỉ là đùa nhưng nhờ HN có "y tổ" và cả hên xui nữa OR ơi.
  • Ong rừng
    Anh kính mến! Anh nhìn thấy con Ong gì mà như gấu rồi đấy, vậy mà mẹ em hơn 70 tuổi rồi thỉnh thoảng vẫn nịnh cho em tiền mà em không lấy đấy, khi em ốm nặng cách đây 10 năm em không cho ai chăm sóc trực tiếp ngoài mẹ em. Đấy con cái như em chán thế và các bà mẹ đều tốt nhất, tuyệt nhất.
    • Mieu Nu
      Quái, thế nào mà mẹ lại nhìn con gấu ra con ong để ra sức cưng nựng vậy hè?
    • hongngoc
      "Ong rừng đốt vào chết ngay/ Ong vườn mà đốt càng ngày càng...tê!"
    hongngoc's photo
    4000
  • hongngoc
    HN về NT vài ngày thì Ong rừng và Miêu Nữ ghé thăm NT trong hành trình từ HN vào miền Nam. Một gặp gỡ ở quán Bên sông (có nhắc đến trong entry "nhậu" của HN). Đủ mặt bá quan tiếp Miêu Nữ, mọi người nhắc MTB nhiều lần nhân việc Nô đàn, MN hát "Có phải em là mùa thu HN", anh và Miêu hát "Nhớ mùa thu HN" và anh, hát "Thu quyến rũ". Tất cả đều cùng chủ đề "mùa thu" và ai cũng nhìn "chú AQ" của em cười cười, anh không biết vì sao. Tiếc là anh làm món "gỏi bắp chuối" như AQ đề nghị trong cmt này của anh mà chỉ có MN phụ còn em, MTB xa xăm quá. Anh tin là em sẽ vui khi biết tin này. Cám ơn về lời chúc của em. Vài ngày nữa anh mới về gặp mẹ vì còn di chuyển thêm >500km nữa. Mong có ngày lại tiếp MTB ở NT nhé. HN
    • KIM THANH
      Oh, rứa là anh đã về NT và còn đc gáp MN cà OR nữa. Thích thiệt!
      Nay mai KT cũng ra NT giao và lắp đặt tranh mẫu cho 1 khu du lịch. Nếu Ok, sẽ làm tiếp 21 phòng.
    • hongngoc
      Mong mọi chuyện trôi chảy KT nhé. Gặp OR và MN rất vui nhưng OR vì việc riêng không đến quán Bờ sông cùng MN.
    • Mùa Thu Buồn
      Chắc là mọi người nhắc em , và nói sao nhỏ đó " quậy " quá phải khg anh Hongngoc , kiểu này chắc là " Chú Aqaqaqaqaq " nói quá
    hongngoc's photo
    4000
  • Mùa Thu Buồn
    ùa Thu Buồn sang thăm anh Hongngoc và gửi lời chúc sức khỏe đến Bác gái dùm em nha, hôm trước nghe Anh nói sẽ về Nt , NHƯNG khg biết đã về tới chưa ạ, dù sao em cũng chúc mừng anh Hongngoc trở về thăm quê được gặp lại người Mẹ kính yêu , những người thân và bạn bè. kính chúc Anh có những ngày thật hạnh phúc và thật nhiều niềm vui bên Mẹ và bạn bè Anh nhé
  • Bà Tám
    Gia đình của HN thật là đầm ấm hạnh phúc và bà cụ thật là người mẹ tuyệt vời.
    • hongngoc
      Cám ơn BT đã chia sẻ, mẹ HN năm nay 99 tuổi, tạ ơn Trời Đất, bà vẫn minh mẩn và nói chuyện hằng tuần với HN qua video chat. HN cũng sắp gặp để thăm bà trong tuần tới. Thân mến. HN
  • KIM THANH
    Anh viết hay quá!
    Mẹ anh thật tuyệt!
    Mẹ KT chỉ được học chữ quốc ngữ và luôn bận rộn với cơm áo gạo tiền nên chỉ dạy con cái qua đức tính chịu thương chịu khó và yêu thương con cháu hết mực.
    Phần dạy con chủ yếu là ba. KT ảnh hưởng nhiều tính cách của ba là vậy. Có lần đánh em, ba KT nói: con đánh em như thế thì sau này sao có thể là người mẹ hiền được. Hãy nhìn mẹ con kìa!
    Lời răn dạy đôi khi chỉ là thế, cũng đủ ta hiểu mình phải làm gì phải k ạ?
    • hongngoc
      Chỉ mong con cháu chúng ta cũng học được ít nhiều từ chúng ta như chúng ta đã học được ở cha mẹ mình nhưng HN e rằng mình ít làm được những điều đáng cho chúng học! Mà thôi, nếu có thế thì cũng là chuyện của nghiệp lực và cuộc đời KT ơi. Cám ơn về mọi chia sẻ. HN
  • THD
    • THD

    • Aug 30, 2012 3:11 AM


    Quý mến tặng anh Hồng Ngọc . ( thay đóa hoa hồng cài trên áo anh ,để vui mừng biết rằng mình diễm phúc còn MẸ ) . Chúc thường an ! THD.
    -----------------
    MẸ
    ” Tặng những ai đang diễm phúc còn Mẹ
    & những ai từng diễm phúc có Mẹ “
    Tranhodung
    Này bạn , nếu đang còn có mẹ
    Bạn - người hạnh phúc nhất trên đời
    Ta xin tặng bạn hoa hồng thắm
    Gắn lên ngực áo , phía tim mình
    Này bạn , nếu đang còn có mẹ
    Hãy nghe nhịp đập trái tim mình
    Và nghe nhịp đập trong tim mẹ
    hòa cùng một nhịp giữa nhân gian
    Từ khi khôn lớn, xa lìa mẹ
    Bạn có bao giờ biết ngóng trông
    Một vòng tay mẹ ,như trời biển
    Che chở con ,từ thuở lọt lòng
    Từ khi rời khỏi vòng tay mẹ
    Vỗ cánh chim bằng , mơ biển khơi
    Bạn có bao giờ ngồi nhớ lại
    Tiếng ru hời của mẹ ngày xưa
    Mẹ ở quê nhà xa lắc đó
    ngày đêm mòn mỏi ngóng con về
    Vòng tay mở rộng : chờ ta ghé
    Sao chẳng quay về bên tiếng ru ?
    Nếu như mai mốt không còn mẹ
    Ai nhốt dùm ta những nỗi buồn
    Ai người xoa dịu lòng ta xót
    Ai đón ta về, nương náu tâm
    Bạn hỡi , nếu như không còn mẹ
    Ai khuyên ta sống thẳng trên đời
    Quê hương : chốn mẹ chờ ta đó
    Hơi ấm bên trời , đâu phải quê
    Này bạn , nếu như không còn mẹ
    Ta : kiếp lạc lòai, phận : cút côi
    Nâng chén rượu buồn như nước mắt
    Hiểu mình , chỉ có Mẹ ta thôi !
    Mây trắng sẽ là khăn tang trắng
    Ta : Kẻ mồ côi đội dưới trời
    Dâng chén rượu tràn ,thay nước mắt
    Rót gửi càn khôn - tạ lỗi Người
    tranhodung . Mùa Vu Lan .
    2011- 2012 .
    • hongngoc
      Cám ơn THD rất nhiều và thay mặt những ai đọc được cmt này cám ơn lần nữa. Vì riêng HN, qua bài thơ này cũng suy nghĩ nhiều. Chưa về thăm mẹ đúng ngày rằm nhưng vợ anh cũng quyết về thăm ông bà ngoại cháu, vừa đến NT sáng nay và khi gõ reply này là đang ngồi với ông bà. Chúc vạn an. HN
  • nobita
    Hihi, bài ni viết hay quá, nên không viết được bài mới, phải ko anh?
    • hongngoc
      Cũng có thể là "ém hàng", còn lý do khác chỉ có Trời biết, Đất biết, HN biết và...Nô biết. Haha. Tiếc là chỉnh tới chỉnh lui thế nào xuất hiện vài đoạn chữ nhỏ!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Flags..


Flag Counter