20/07/2014

Hồi hương.



Chợ Samyan ở Bangkok có duy nhất một hàng thịt bò, đối diện với hàng này trên lối ra khu đậu xe là hàng vịt luộc của hai cha con một ông người Thái khoảng gần 70 tuổi, người con trai có lẽ trên 30, chưa có gia đình. Thứ 7 hàng tuần, tôi thường đi chợ này để đẩy xe chở hàng cho con gái, lần nào cũng mua thịt bò và đến hàng này là vui  vì có người Việt để nói chuyện, lúc đầu thì 3 người, về sau còn 2, những người từ Hà Tĩnh qua làm công cho hàng thịt vịt. Người lớn tuổi, có vẻ là trưởng tràng và trụ lâu nhất ở đây: anh Hạnh, tuổi con chuột, sinh năm 1960, nay cũng đã gần 55 tuổi. Anh hiền và dễ thương, đậm chất nông dân, chất phác . 
Khi hai thằng nhỏ cùng làm với anh tìm việc nơi khác thì lại có Hùng, một cậu cùng làng làm ở chỗ khác về đây vì vợ cậu ta phụ cho hàng bán giá đậu trong chợ. Họ biết chút ít tiếng Thái, qua trước tôi cả nửa năm.  Lần nào tới cũng vui, tôi hỏi thăm họ về cuộc sống, tình hình làng quê bên nhà, đủ chuyện trên đời,  thỉnh thoảng tôi mua tí café hoặc về VN đem quà gì qua cũng tặng họ chút chút gọi là có quà quê, chúng tôi gặp nhau là vui và đối xử rất thân tình!
Em Hùng ở chợ Samyan.
Được chừng một năm rưỡi thì nhân sự hàng vịt luộc này biến động, anh Hạnh qua phụ tiệm ăn bên Chamchuri Squaire “để vợ dễ quản lý” theo lời kể của Hùng, chỉ còn Hùng và vài ngườ lạ, ít thân! Vả lại, có vẻ như họ dắt díu nhau qua làm việc, khi mới vừa quen việc, biết chút ít lại tìm nơi khác lương cao hơn, và có chỗ cho người mới ở quê qua thay vào, vô hình trung họ coi cha con ông chủ này chỉ là bàn đạp. Tôi cho rằng như vậy là thiếu fair play!

Vừa rồi, sau cả tháng ở nhà, trở lại chợ, chị bán thịt bò báo là người bên hàng vịt đã về VN, tôi quay ra hàng giá cũng không thấy vợ Hùng, hỏi thì chị bảo là về luôn, mình mới sực nhớ chủ trương siết chặt lao động nước ngoài vào Thái mới đây của chính phủ.
Sau đảo chánh của phe quân nhân hôm 25.5, ngày 11.6 chính phủ quân sự tuyên bố bắt giữ và trục xuất những người lao động bất hợp pháp ở nước này. Không có số liệu chính thức nên có báo nói số lao động nước ngoài ở đây là 2 triệu, có báo nói là 2,2 triệu phần lớn từ Mianma, Lào, Campuchia  trong đó có 1,8 triệu là bất hợp pháp. 
Anh Tuấn, giữ xe cho một nhà hàng ở Ayutthia
Hai bạn trẻ cùng làng ở Nghệ An làm chủ một ghe bán kem dừa ở chợ nổi gần Ayutthia.
Báo Dân Trí số ra ngày 07/7 dẫn nguồn của bộ LĐ-TBXH Việt Nam nói số lao động Việt Nam là 100.000 người , đa số là dân các huyện Can Lộc, Thạch Hà, Cẩm Xuyên của Hà Tĩnh. Phần lớn đối tượng này vào Thái Lan bằng hộ chiếu du lịch, nhờ thỏa thuận miễn thị thực với nhiều quốc gia để thúc đẩy du lịch, cho phép vào Thái trong 30 ngày không cần visa. Do đó, cứ hết một tháng, họ lại đến biên giới Thái-Lào rồi vào lại Thái. Những người tôi quen ở chợ Samyan gọi việc này là “đi tò” , có người gọi là “tò lay”. Chi phí trọn gói cho dịch vụ này là 700THB, xe đón đi, trả về, làm thủ tục, tất cả trong một ngày.

Đọc những tin này, tôi bỗng thấy thương và lo cho họ, không biết sắp tới sẽ thế nào vì những người Việt tôi gặp ở chợ nổi Dunwai, ở kinh đô Ayutthia, ở Bangna, ở Bangkok và mới đây, ở tỉnh Kanchanaburi đều khoe là thu nhập lên đến 15.000THB/tháng, có nơi không kèm ăn ở, có nơi được ăn bữa trưa và có chủ lo cả nơi ăn chốn ở. Chỉ không biết những cô gái Việt hành nghề “buôn hương bán phấn”  ở phố đèn đỏ Patpong  và số lớn hơn ở khắp nơi trên đất Thái thế nào!.  Chi tiêu tằng tiện, mỗi người có thể dành dụm từ 7-8 triệu đồng VN mỗi tháng, quay về quả là một thiệt thòi cho họ và trở thành gánh nặng cho gia đình, địa phương nơi họ sống. 
Hai bạn trẻ ở Thừa Thiên trước một nhà thuê ở Kanchanabury.
Chuyện nhập cư và lao động bất hợp pháp có thể cung cấp cho nước sở tại nguồn nhân công giá rẻ cho các ngành thủy sản, nông nghiệp, xây dựng, những nghề phổ thông không cần kỹ thuật nhưng hệ lụy cho nước sở tại không phải là không có. Cứ nhìn tình trạng di dân tự do lên Tây Nguyên ở Việt Nam thì hiểu!

Sát chung cư tôi ở, có một cô gái bề ngoài có vẻ đã có gia đình, bán thịt nướng, khi gặp lần đầu, có lẽ vì  tôi không mua ủng hộ và thấy họ cần bán kiếm tiền hơn là mừng vì gặp người Việt, nên sau này tôi chỉ nhìn khi đi ngang, nay vẫn còn thấy. Chắc họ cũng tìm cách này cách khác ở lại theo kiểu liều mạng, đến đâu hay đó có thể vì cần tiền, phần khác vì thiếu thông tin. Tôi cũng, qua lang thang trên mạng, được biết có một trang FB nick “Người Việt Nam ở Thái Lan” mà mục đích là “Trang FB dành cho người Việt Nam ở Thái Lan và mọi người cần trợ giúp và thông tin khi qua du lịch học tập và làm việc ở Thái... (Vietnamese community in Thailand, The place to share information and connecting everyone)”  đã  thông tin về việc này hoặc trang web của Đại sứ quán Việt Nam ở Thái cũng thông tin nhưng các đối tượng này, vì điều kiện công việc, ăn ở, thu nhập làm sao có thể tiếp cận internet thường xuyên?. Dầu sao cũng rất hoan hô admin của FB  về sự giúp đỡ rất đáng quý nói trên!
Vừa rồi, chúng tôi cũng đã ký cam kết với Cục Quản lý nhập cảnh Thái Lan. Theo đạo luật nhập cảnh B.E. 2522, nếu ở quá hạn visa hơn 90 ngày sẽ bị cấm trở lại nước này sau 1 năm, hơn 1 năm bị cấm vào sau 3 năm…, trong trường hợp bị bắt thì sự chế tài sẽ nặng hơn.

 Với việc rời khỏi Thái Lan của hàng triệu người lao động từ sau 11/6, nước này đang đối phó với tình trạng thiếu nhân lực trầm trọng. Nghe rằng chính phủ đã giảm phí làm visa đến mức không thể giảm hơn nữa, mong rằng chính sách dành cho người lao động phổ thông nhập cư sẽ thoáng hơn để những nông dân nghèo ở VN có điều kiện cải thiện cuộc sống rất hợp pháp, lương thiện không phải tốn kém nhiều cho các tổ chức môi giới lao động nước ngoài mà không ít người tiền mất tật mang, tán gia bại sản như đã xãy ra  đối với các vùng nông thôn nghèo miền Bắc nhiều năm trước đây.

9 nhận xét:

  1. Một thông tin về tình hình người Việt Nam tại Thái Lan của bác HN. Người mình chịu khó, hiện nay đã gần như đi "khắp thế gian" với nhiều mục đích và lý do khác nhau. Hôm nọ đọc trên mạng thấy có chị phụ nữ bị bêu xấu giữa chợ bên Mã Lai. Kể cũng nhiều hoàn cảnh, đáng tự hào có, đồng thời cũng đáng thương và đáng giận.

    Méc xì bài viết của bác HN :-)))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người Việt Nam "đi khắp thế gian" nhưng hình như gặp nhau nơi xa họ không chào nhau kiểu "Sang năm về Israen!" như người Do Thái là điều đáng tiếc và chừng như họ cũng ít bệnh vực cho nhau bác NHP ạ! Cám ơn bác đã đọc và viết comment!

      Xóa
  2. Ở đâu thì những con người cùng khổ cũng gian nan vất vả, kể cả ở tại quê nhà!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chính vì ở nhà quá khổ nên họ mới tìm đường sống ở xa nhà dầu họ biết rằng phải đánh đổi nhiều thứ giao ơi!

      Xóa
  3. Ở nước ngoài mà không có giấy tờ hợp lệ thì gian nan lắm. Gần đây, báo chí Hoa Kỳ có loan tin nhiều người bị bắt làm nô lệ trên các tàu đánh tôm của Thái Lan. Họ làm việc không được trả lương, bị đánh đập, bỏ đói, và cuối cùng bị giết. Bài báo nói người bị bắt làm nô lệ là người Căm pu chia, thì người VN cũng có thể bị vướng vào tình trạng không may như thế.

    Trả lờiXóa
  4. Cám ơn về thông tin Tám đọc trên báo nhưng nghe thấy thiệt không thể nào vui. Chuyện người Việt vướng vào những không may này có xác xuất rất cao vì thỉnh thoảng HN cũng đọc thấy những tin tức tương tự. Riêng chuyện nô lệ tình dục thì khá phổ biến và người ta đã nói đến nhiều kể cả ngay trên đất nước mình. Vấn đề là ý thức và biện pháp giải quyết của nhà cần quyền Tám ạ!

    Trả lờiXóa
  5. Qua bài viết thấy thành phố Thái cần rất nhiều lao động phổ thông, vậy đáng ra nhà cầm quyền Thái phải có chính sách sao đó để quản lý được số lao động này chứ không đuổi họ thẳng thừng. Như vậy người lao động có thu nhập, không gây mất trật tự an ninh cho nước sở tại, và các dich vụ Thái không bị đình trể do thiếu nhân công. Có lẽ bác HN nên viết một bài cho báo chí bên Thái chăng.

    Trả lờiXóa
  6. Người Việt nam ta từ lao động xuất khẩu hợp pháp đến lậu cũng lắm đoạn trường anh HN ơi! Tai tiếng nhất gần đây là ở Nhật bản. Những hoàn cảnh đó thì dù tiếp tục ở lại xứ người kiếm ăn hay hồi hương đều ... Ghé thăm và chúc anh vui khỏe!
    Hồi hương
    Áo cơm dấn bước chốn xa xôi
    Đất khách nhục nhằn tạm thế thôi
    Nam bắc, Tây Nguyên rừng cưỡng chế
    Đông tây, Tiên Lãng đất thu hồi
    Công nhân bán sức bàn tay trắng
    Ngư phủ mất thuyền ruột cá trôi (*)
    Rau trái quê hương giờ nhuốm độc (**)
    Hồi hương, nước mắt chẳng riêng tôi!
    (*) Lôi thôi như cá trôi lòi ruột
    (**) trái cây rau quả đến đồ chơi trẻ con ... nhập từ Trung quốc đều độc hại vì hóa chất, cho đến cà phê, nước đậu nành cũng chế biến từ hóa chất của Trung quốc và người nông dân chân chất ngày nào cũng phải phun đủ thứ thuốc độc vào ruộng đồng, ao vườn nhà mình...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn trung tran đã ghé thăm. Đang chờ bài mới của bạn đây. Bài thơ này, tuy không nói được nhiều nhưng cũng khái quát bức tranh với nhiều game màu tối đen của VN. Ở Sài Gòn chắc bạn đã đọc "Death by China" của Peter Navarro và Greg Autry của bà Trần Diệu Chân dịch rồi chứ? Chúc an vui.

      Xóa

Flags..


Flag Counter