07/07/2013

Môn thủ công thời tiểu học


Gần đây, đọc được hai entry của bác Ngọc Hiệp Phạm, “Dơi và Chuột” và “Đá dế”, nhìn những con dơi, con chuột, dế than, dế lửa  bác làm và hình minh họa, nhất là các con dế bác bảo là “Ra cổng đình ngồi làm… cho con nít chơi” tôi thật sự kinh hồn, mới nhìn cứ ngỡ như thật và các commentor ai cũng thán phục (như thán phục Nobita khi nhìn chân dung ký họa nhà thơ Nguyễn Đức Sơn ở Phương Bối, B’lao do Nobita vẽ và post minh họa kèm theo hình chụp khuôn mặt chính anh Sơn trong bài viết “Một ngày thấy núi” trên “Ký ức nhỏ”). Qua những chuyện này trí nhớ tôi bỗng trôi về những ngày tháng thật xa, tròm trèm nửa thế kỳ: những năm học tiểu học trường làng.


Đó là những năm đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, thầy cô lớp năm, lớp tư (lớp 1,2 bây giờ) là người làng nhưng các lớp ba, nhì, nhất là ở các huyện khác đến, chương trình học  thống nhất trên toàn quốc.

Không thể nhớ chính xác môn thủ công được học năm lớp nào và mấy năm nhưng cùng với tập vẽ, tập hát và sinh hoạt thanh niên là các môn học trò thích nhất vì không phải học bài, không phải vắt đầu nặn óc làm toán làm văn, cũng không ê a học thuộc lòng môn khoa học thường thức trước đó gọi là cách trí (chắc do chữ “cách vật trí tri” của ngài Khổng Tử ?). Vẽ, thủ công và hát, nếu có chút tài năng bẩm sinh thì thường có điểm cao, riêng thủ công, môn đem về nhà làm, nhờ người lớn làm hộ cũng dễ có điểm cao.

Tôi mãi nhớ trên bảng đen hồi ấy luôn luôn được viết trước, ở trên cùng, hàng chữ Thứ…ngày…tháng…năm…, có lớp/ trường còn cắt dán hoặc viết sẵn bằng sơn, qua một ngày, thầy cô tự cập nhật. Hàng tiếp theo: Cách ngôn (có nơi viết là châm ngôn) dùng để ghi các câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ có tác dụng giáo dục nhân cách cho học trò, mỗi tuần thay một câu. Có lẽ vốn ca dao tục ngữ lứa chúng tôi có được đến bây giờ được ươm sẵn từ những ngày thơ ấu đó! Hàng thứ ba: Tính nhẩm (có nơi viết là tính trầm, còn gọi là tính rợ). Đó là tính trong đầu không phải dùng giấy bút. Học trò bây giờ ỷ lại vào calculator, không biết tính nhanh, phép tính với thành phần lớn nhỏ gì hễ đụng đến là rút cell phone ra bấm bấm, chậm hơn chúng tôi rất nhiều! Thời khóa biểu đến môn nào là cô giáo viết tên môn học vào bên dưới.

Hồi ấy, mỗi khi có giờ thủ công, thầy cô thường hướng dẫn về nhà làm, các bài làm bằng giấy thường là trang trí các hình hình học, khó hơn là hoa văn viền hình, hoa văn khung, bằng tre thường là vót nan đan rổ, (đan lông mốt, lông hai – từ đơn giản đến phức tạp), vót đôi đủa tre ăn cơm, đủa cả dùng trong bếp, bằng vừa giấy vừa tre như làm lổng đèn bánh ú, lồng đèn ngôi sao. Trẻ con nhà quê ngày ấy khó tìm được giấy màu cho nên khó có thể trang trí những lồng đèn màu sắc sặc sỡ như bây giờ. Hình như đa số chúng tôi ngày ấy thích bài thủ công tạo hình bằng đất sét như làm trái xoài, trái mãng cầu hay nắn hình súc vật như heo, voi, chuột…Tôi vẫn còn nhớ khi nắn xong trái xoài bằng đất sét, chọt lỗ bằng chiếc đủa phía trên, anh Hai tôi dạy đem phơi nắng cho khô, lấy lá khoai giã nhuyển bôi vào cho có màu xanh, ngày đem nộp cho thầy bẻ một nhánh xoài nhỏ có vài lá cắm vào lỗ đã chọt, để trên bàn thầy, ngồi dưới nhìn lên thấy “sản phẩm” mình làm y như trái xoài thật, mặt vênh váo tự hào!
Thời đi học, tôi không có năng khiếu âm nhạc, hội họa, cũng không khéo tay nên khá vất vả với môn học này nhưng tôi nghĩ, có lẽ do mày mò từ khi học thủ công, một phần do chịu khó nên sau này tôi “độ, chế”, sữa chữa mấy món lặt vặt trong nhà rất thành công.

Chương trình giáo dục trong nhà trường XHCN sau 1975 đến khi đứa con sau của tôi xong tiểu học vào nửa cuối thập niên 90 tôi nhớ không có môn thủ công này, không thấy lúc nào ở nhà chị em cháu làm như tôi ngày ấy nhưng không hiểu sao, đứa cháu con thứ  người em cọc chèo của tôi thì rất tài hoa, khéo léo và tỉ mỉ mà cháu không hề qua trường lớp nào về môn này, cháu làm tàu buồm hồi thế kỷ 19, máy bay, xe mô tô phân khối lớn bây giờ bằng giấy trông như thật, còn tinh tế hơn mấy con dế của bác NHP nữa.Hihi.
Máy bay giấy chỉ bằng cái romote control TV!
Xe mô tô phân khối lớn không thiếu một chi tiết nào so với hình mẫu!
Khác với Việt Nam thời tôi đi học lẫn sau này, chương trình giáo dục mầm non của người Anh mà hai cháu ngoại tôi đang học chú ý cái -mà -tôi -gọi -là -môn -thủ -công từ ngay lớp nhà trẻ, lớp mẫu giáo “nâng cao” hơn (tôi đã đề cập trong bài viết tiêu đề Thời gian với vài hình ảnh post kèm). Các cháu có story time, music time, painting time, drawing time, outside time, team work…Do vậy, theo dõi các cháu tại trường trong giờ học, theo dõi trên website của lớp các cháu, tôi hiểu được vì sao trẻ em Âu Mỹ trở thành những nghệ sĩ, nhà văn,  nhạc công, diễn viên không khó khi các cháu có một chút khả năng thiên bẩm cùng với lòng đam mê. Tất cả chỉ là do tiếp xúc sớm, thường xuyên nên…rất mạnh dạn.
Lịch 2013 cháu ngoại mẫu giáo làm tại lớp.
"Hoa" bằng đất sét pha màu do cháu làm ở nhà.

Rồi tôi lại nghĩ rằng, ai tiếp thu nền giáo dục ở Việt Nam mà thành người nổi tiếng về tài năng trong lãnh vực nghệ thuật thì họ thật sự có tài hoặc ít ra cũng gần với…thiên tài.


12 nhận xét:

  1. Hihi, bác HN có mấy đứa cháu thật khéo tay, tuyệt.
    Bác nhắc ngày nhỏ học môn thủ công làm lồng đèn, nặn trái xoài, trái chuối, làm tôi nhớ lại ký ức, xưa tôi làm mấy món này cũng khá điểm.
    Ngày xưa chúng ta được học môn thủ công, nhạc, thời cha anh còn học cả chữ Hán, rồi công dân giáo dục, đức dục, cổ văn... vậy mà hay quá, chúng ta không trở thành thợ thủ công, thành nhà nghiên cứu, khảo cổ... nhưng những thứ ấy lại giáo dục những thế hệ nên người tử tế...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là phần hình nhi hạ giúp ta thành người tử tế có đóng góp của những môn như bác nói này. Những năm đệ thất đệ lục HN cũng có học chữ Hán. Thầy dạy chữ Hán là một nhân sĩ ở địa phương về lại quê nhà (hồi cư bắt buộc) sau 1975 bị chết vì mìn trên tỉnh lộ! Học trò ai biết cũng tiếc thương!

      Xóa
  2. Cái hình minh họa đầu entry là... "thủ công" hay "công thủ" hở anh??? :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một cmt thật bất ngờ! Sao có người tinh tế đến thế!! Chắc hồi nhỏ cũng giỏi thủ công nên...kinh nghiệm?

      Xóa
  3. một hoài niệm và một liên tưởng dẫn đến một kết luận buồn...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình như HN ít có kết luận vui trong các bài viết của mình giao ơi! Cám ơn giao đã đọc và share.

      Xóa
  4. Tám thật là vụng về nên nhìn thấy những người tài hoa như thế này thật là phục lắm, kể cả các cháu nắn hoa bằng đất sét màu cũng thật là khéo léo.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghỉ hè, mấy nhóc ở nhà lục lọi, làm thứ này thứ khác cũng vui nhưng mình "giải quyết hậu quả" (dọn dẹp) cũng ớn lắm BT ơi. Mà mình thì cũng không muốn làm phiền người giúp việc nữa nên cũng mất thì giờ! Tám vụng về mà viết lách, dịch thuật, chọn cảnh, hoa, thú vật...để chụp nhưng tấm hình đẹp cũng tài hoa quá rồi. Tám mà thêm môn thủ công này nữa thì...phiền lắm!

      Xóa
  5. Thoạt nhìn chiếc xe mô tô bu tui tưởng là xe thật, cậu bé này rồi sẽ là siêu nghê sĩ.
    Lúc nhỏ đi học bu tui cũng có làm thủ công, vụng về, những thứ thầy cho đem về nhà làm thì nhờ người lớn làm hộ. Cái hay của môn này là phát hiện ra tài năng và tạo lập ký ức cho con người về sau này.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không rõ sau này cháu thế nào nhưng cháu vừa tốt nghiệp khoa điện tử ĐHBK Sài Gòn và đang làm việc ở thành phố. Anh Bu mà thấy chiếc thuyền buồm cháu làm còn "mê tơi" nữa!

      Xóa
    2. Marg luôn có cảm tình với những chàng trai giỏi Toán và Kỹ thuật. Cậu cháu kỹ sư của anh HN vừa học giỏi , vừa có đam mê với trò chơi tạo hình công phu khéo léo này thì chắc đó là một thanh niên hay , sẽ không sa đà với những thú vui vô bổ như một số thanh niên hiện nay ((-:

      Xóa
    3. Đúng như MB nhận định, chàng này đúng là "một thanh niên hay", ít nói, đọc khá nhiều (và nói nhỏ với MB rằng bài viết về Mẹ Teresa Calcutta HN viết là nhờ đọc được sách cháu tặng dì đó!). Và HN rất vui khi biết MB cảm tình với dân Toán và Kỹ thuật!

      Xóa

Flags..


Flag Counter