19/04/2013

CÓ và KHÔNG


CÓ  và  KHÔNG.


Đang làm việc trong nhà bỗng nhiên nghe tiếng khoan rồi tiếng búa đập bên trên trần nhà, chắc người ta sữa chữa ở tầng trên, tầng 40, cứ thế khoan kéo dài cả nửa giờ, tôi mặc áo quần chạy lên, gõ cửa vào, thấy  trong này có mấy người thợ đang gỡ bỏ gạch lát sàn, khoan cạy lớp xi măng dán gạch, đập phá tường ngăn giữa các phòng để ngăn lại theo một bản thiết kế mới dán trên tường. Cả căn nhà 150m2 (có cùng thiết kế với nhà chúng tôi về bố trí phòng ở ) như một thành phố sau động đất 8 độ Richter, nếu có tí màu đỏ thì chắc như một bãi chiến trường vừa im tiếng súng khi chiến sự đã ngã ngũ.

Tôi ra dấu cho người ta hiểu là có thể khoan nhưng gõ đập như thế nhức đầu quá và hãy bắt đầu lại sau 14g để chúng tôi nghỉ trưa,họ có vẻ hiểu. Phần tôi, tuy bực mình nhưng lại thấy có dịp để lấy máy ra  bấm vài kiểu hình mình cần.

Làm sao để nhìn  được mặt trái căn nhà nơi tôi đang ở hay ít ra nhìn nó như khi vừa hoàn thành xong phần thô vì khi tôi đến ở thì nhà đã đầy đủ mọi thứ rồi? Tôi muốn biết cả hai mặt:  phải và trái!

Lối vào hai phòng ngủ: trước mặt và bên phải
Bên phía cửa lá sách (trái) là nơi để máy giặt

1. Không hiểu do tiên thiên hay kinh nghiệm, hình nhi thượng hay hình nhi hạ hay mang sẵn trong mình bản ngã nghệ sĩ lẫn bản ngã giáo điều mà tôi, bên cạnh cách sống tự nhiên cũng thường có thói quen nhìn mọi vấn đề, đôi lúc nhìn con người, ở cả hai mặt, tốt và không tốt, được và chưa được…còn “nhìn ở mọi góc độ” như một số người thì quả là chưa có khả năng.

Thói quen này cũng có hai mặt, hay và dở, tích cực và tiêu cực tất yếu của nó.
Đi dự họp mặt với nhóm bạn bè khi một bạn trong nhóm ngày xưa rất thân ở nước ngoài về, chắc chắn sẽ rất vui, tôi lại nghĩ, xong rồi thì ai cũng về nhà nấy, bạn rồi cũng sẽ bề lại bên ấy, vậy là tự mình hạn chế niềm vui mình lại!

Cả năm hoặc ít nhất là nửa năm tôi mới có dịp về thăm mẹ và các anh các chị tôi một lần, khi về gần đến nhà bao giờ trong tôi cũng hiện lên hình ảnh ngày tôi phải xách xách ra đi trở lại, do vậy tôi không vui trọn vẹn với mọi người được nhưng nó cứ như là mình thủ thế, mình không quý tình cảm gia đình nên “cứ bơ bơ” như thế, đôi khi còn bị trách, bù lại, ngày đi trở lại mình ít thấy buồn, ít thấy bịn rịn hơn.


Cả hai chuyện này gọi là vui chơi có tính toán, không thuận theo tự nhiên!



Trần nhà, tủ cầu dao điện và tủ bếp
Bếp và bàn ăn hoàn chỉnh sau này
Biết chuyện này, có người bảo tôi chưa biết sống Thiền, chưa hết mình, còn thủ thế, sống như vậy là thiệt thòi,  chê nhiều hơn khen nhưng thật lòng tôi nào muốn thế, chừng như cái thói quen này đã được set up & default đâu đó rồi, gặp chuyện là nó tự hành xử như thế, như thế…(hiểu là do tiên thiên).

2. Hàng chục năm trước, ngày các em con cô tôi còn nuôi tôm, khi gần thu hoạch, phải thức giữ đìa, đề phòng trộm, tôi thường vào đìa ở lại, thức với các em và người làm, mỗi ca 3 giờ, tôi và chủ đìa, chú em nhỏ hơn tôi hàng chục tuổi thường ngồi với nhau trước cái bao la của trời biển, giữa cái yên ắng nửa khuya với vài ly rượu đế nhấm với tôm tự nhiên hóng nước vớt lên rang khô, nói chuyện tâm tình và thường thì lần nào, chuyện nào cũng dẫn đến kết luận: “Ông Trời chẳng cho không ai thứ gì!” hoặc “Chọn lựa nào cũng có giá của nó!” hoặc “Tấm huân chương nào cũng có hai mặt!”…rồi lại lấy câu: “Nhất tướng công thành vạn cốt khô” ra mà dẫn chứng dầu có thể không sát hợp.

Có lẽ điều này thuộc về cái “âm trung hữu dương căn”, “dương trung hữu âm căn” trong dịch lý và tư tưởng “nhất âm nhất dương chi vị Đạo” trong  Đạo học phương đông.



Hồ nước được xả sạch để giặt sỏi, có con mèo nằm sưởi nắng!

Và hồ nước đã giặt sỏi xong, chấm màu đen là chú quạ đang tìm thức ăn trên cỏ


Chú em trước đây khá giả, bị phá sản, đi nuôi tôm cầu may. Có một chuyện vui vui khi tôi khuyên em hãy tập tinh thần “tùy ngộ nhi an” và thói quen “an thời xử thuận” của người xưa, tôi bảo : “Không thể chấp nhận thái độ chờ thời, phải có chí tiến thủ nhưng rồi ra, hoàn cảnh nào phải khuôn theo hoàn cảnh ấy” và kể, hồi còn đi dạy, nhà tôi có bán thêm ít bút mực, văn phòng phẩm cho học trò, một cây bút, một lọ mực lời không bao nhiêu nhưng mỗi lần có việc ra ngã tư, ngang tiệm vàng một đồng nghiệp, thấy khách đứng mua đông thì mơ rằng, học trò mua bút mực mà đông thế này thì mình cũng khá rồi. Có nghĩa là vợ chồng bạn tôi giàu lắm! Thế nhưng nếu có một bà tiên với cây đủa thần nói rằng: “nếu con thích đổi ngang ngửa hoàn cảnh con với hoàn cảnh bạn con thì bà sẽ giúp”. Chắc chắn tôi từ chối.

Câu chuyện lại dẫn đến một giả sử khác, chú em này có người anh cả giàu nhất nhà, làm ra tiền nhiều nhất, trường hợp của chú ấy là mơ ước của cả bà con lẫn người ngoài, nhà biệt thự và đất ở Phú Mỹ Hưng, đất ở Nha Trang rộng như sân vận động, mua hai nhà cho hai đứa con ở Mỹ…và là người có tiền góp cổ phần lớn nhất trong một công ty ăn nên làm ra hàng chục năm, giả sử đặt ra là cũng nếu bà tiên nói ở trên cho anh em chúng tôi đổi ngang ngửa, tôi hoặc chú em  trở thành người anh giàu có ấy sau một đêm thì thế nào?  Cả hai anh em tôi cùng trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: không đổi!.

Vậy rõ ràng là mỗi người trong chúng ta có cái được này nhưng cũng có cái chưa được khác mà người khác có, ngược lại, cái ta có lại là ước mơ của người khác!

Ở đời, cái làm con người ta đau khổ là vì chỉ nhìn cái có của người khác mà không chịu thấy cái có của mình và cũng đau khổ khi nhìn cái bất toàn của mình mà không thấy cái bất toàn của người khác, đến khi đặt vấn đề quy đổi giữa mình và người ta thì mới nhận ra nhưng nhận ra sớm hay trễ là tùy phước, tùy duyên từng người.

          

17 nhận xét:

  1. NCT trong bài NHàn có nhắc:"Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
    Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn ".

    HHP cũng thich quan niệm như anh nhưng cũng nên phăng-ta-zi chút cho nó đỡ mệt anh ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khi HN fantaisie chính là đã rời con người tu sĩ để sang con người nghệ sĩ rồi đó anh, nhìn hai mặt chỉ là một lối sống bên cạnh lối sống tự nhiên anh HHP à. Cám ơn anh đã đọc và chia sẻ.

      Xóa
    2. anh HHP ui, anh đi nhậu mới dzìa hay sao mà đánh máy chữ kiểu mới dzậy? hehe... đọc mún chít lun!

      Xóa
    3. HN cũng gần ...chít, may mà anh HHP com chút chút chứ dài dài thì...không chít mới lạ! giao có thích HN "translate into simple phrase" không? Hihi, bên dưới người ta xổ nho (táo, cam, nhãn...) hà cớ gì mình không xổ Mỹ ta? Có điều ứ biết đúng sai, biết, chít liền cô giáo ơi?

      Xóa
  2. sắc tức thị không, không tức thị sắc
    lâu lâu xổ nho với anh HN nè! hehe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nho chỉ trồng được ở miệt Ninh Thuận thôi mà, sao Bình Thuận cũng có nho ta?. Từ địa phương: xổ (it's means: bán tháo bán đổ!). Nếu nói chuyện chữ nho thì nhờ giao điền vào chỗ trống sau đây cho hợp nghĩa nhé: "Những người giỏi chữ nho được gọi là những người....g rộng!" (chú thích, từ này có 3 mẫu tự viết thường). Hihi.

      Xóa
    2. biết chít liền! hehe...

      Xóa
  3. Bài ni nhiều chữ hổng hiểu, thành ra im lặng đi ra, hổng dám còm!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nai thiệt hay giả nai (# nai thời @) vậy hả cụ Nô??

      Xóa
    2. Anh ơi, anh Thẩm Diên An mới mất sáng nay! (20/4)

      Xóa
  4. CT xin chào tu sĩ/nghệ sĩ Hồng Ngọc !
    Lâu quá không gặp ( cả đời thực và web ảo) , biết còn nhớ nhau ?
    Vui và khỏe luôn chứ anh HN .
    Chúc anh và gia quyến an vui , cho CT gởi lời hỏi thăm chị HQ .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng chỉ là cách diễn đạt thôi bác CT ơi! Mà ai chẳng có lúc thiên thần có lúc quỹ sứ phải không bác. Cám ơn anh đã "có nhời". Về NT thì anh em gặp nhau thôi mà.

      Xóa
  5. Ý tưởng quan sát căn hộ khi đang sửa chữa rất hay, rất thực dụng. Vì nếu có lúc cần sửa chữa hay thay đổi căn hộ thì HN biết kiến trúc mặt trái của căn hộ. Biết được mặt trái của cuộc đời hay của con người thì khó hơn. Tám nghĩ có khi kinh nghiệm với người này không thể áp dụng với người kia. Nhiều khi không nên để kinh nghiệm xấu với người này làm hỏng sự giao thiệp với người kia.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đồng ý với Tám mọi điều, nhất là hai ý cuối, kinh nghiệm thường chỉ mang tính phổ quát, chung chung thôi. Ngày còn làm việc, HN gặp 2 trong số cả chục người trưởng cơ quan chỉ nhìn mặt tốt của người cộng sự dầu biết tất cả cái chưa tốt của họ, khi điều hành công việc, dùng cả ân lẫn uy nhưng thành công trong công việc, HN nghĩ là nhờ ân. Rất vui khi BT đọc và chia sẻ.

      Xóa
  6. Hai hôm nay đi cả ngày về mệt quá, vì lần nào vào đọc là mắt nhắm tít lại nên đọc mãi mà không biết CÓ hay KHÔNG nữa đó anh HN ơi! Thôi đi ngủ sớm đây, chúc anh CÓ giấc ngủ ngon, KHÔNG có ác mộng nhé!.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn GM, vui rồi, chúc GM CÓ một ngày cuối tuần KHÔNG lãng phí thời gian, CÓ nhiều niềm vui để KHÔNG phải nhớ nhà nhiều.

      Xóa
  7. Sư phụ đã thấu đạt 'ngoạn cảnh hóa tâm' rồi ! Chúc mừng !

    Trả lờiXóa

Flags..


Flag Counter