Anh học trò cũ nhà ở cách nhà tôi chừng 50 cây số có lần có việc phải đi ngang, gọi điện thoại xem tôi có ở nhà không để ghé thăm. Chừng một giờ sau khi gọi thì anh đến với một bị tôm sú còn sống mới thu hoạch, làm quà.
Chúng tôi ngồi nơi salon
phòng khách, chợt anh nhìn xuống mặt bàn bằng kính, có vẻ chú ý, rồi chuyển
sang ngạc nhiên và hỏi: “Thầy còn giữ
được thứ này à?”.
Tôi nhớ ra là dưới tấm kính
ấy tôi chèn một tấm thiệp cỡ name card (carte de visite) ngày vợ chồng tôi cưới
nhau năm 1978 anh gửi kèm quà tặng đám cưới. Ba mươi hai năm sau, tờ giấy đã
ngã màu, mực viết đã nhạt nhưng vẫn còn đọc được: “Soi gương nhau nhớ mãi hình hài. Chúc thầy cô nhưng gì tốt đẹp nhất
trong mùa cưới”. Tôi trả lời: Mình
thích giữ lại những gì mình quý! Khi
nghe, anh rất cảm động, chắc từ thâm tâm, anh không ngờ thầy cô thương mình đến
thế.
Tôi vốn trân trọng những gì
mình có được, những kỷ niệm như thư từ, hình ảnh hay bất cứ thứ gì có tính chất
gợi nhớ kỷ niệm và thường giữ lại, lúc cái vé xe đò, khi tờ quảng cáo phim, lúc
tờ bill tính tiền ở quán nhậu… thượng vàng hạ cám gì thấy vui vui là giữ lại.
![]() |
Phải mượn một máy ảnh tốt mới chụp được hình này! |
Giấy trải bàn và khăn giấy của một số nhà hàng ở Bangkok |
Giấy lót ly và khăn ăn |
Trước 1975 qua việc sưu tập thông tin và hình ảnh về “những loại máy bay Hoa Kỳ và Liên xô sử dụng trên chiến trường VN”, tôi được quen biết nhà báo lão thành Nam Đình- Nguyễn Kỳ Nam (báo Thần Chung) và được ông ta tặng bộ hồi ký 3 tập do chính ông viết: “Việt Nam, 1925- 1964”. Tiếc là những thứ này đều mất sau trân hỏa hoạn do cuộc tấn công Mậu thân lần 2 quân giải phóng MN. Bộ sưu tập “vỏ bao thuốc lá ngoại có ở VN” cũng mất do cháy nhà tôi ở hè năm 1977. Lần này thì bằng cấp, giấy tờ, hình ảnh, nhật ký, thư từ…mất trắng cùng tất cả đồ đạc vì nhà cư xá chỉ có cửa trước mà cháy cũng từ… của trước!
Cô đồng nghiệp nhỏ vài lần
đến thăm tôi đều thấy tôi ngồi trước tủ sách mở toang cửa, trên sàn là mấy kẹp
nhựa tư liệu, chỗ này vài trang, chỗ khác vài trang bảo rằng: “Thầy giống như
ông nội em, ưa giữ và ưa lục tìm suốt ngày”, hồi đó cách đây hàng chục năm mà
tôi đã “như ông nội em” thì thật buồn!
Tờ lịch có ngày sinh của cố nhân, bảng tên năm học 12 (hồi đó là đệ nhất nên lớp ghi là IB2) |
![]() |
Album tem bắt dầu tích lũy từ 1965 đến 1970 thì...bỏ cuộc! |
Thời sinh viên, anh bạn biết
tính tôi thích sưu tập, thích giữ lại mọi thứ bảo là tôi bị bệnh nhưng là thứ bệnh
dễ thương, người Pháp gọi là “malade de collection”, không biết nói thật hay
đùa nhưng đến nay tôi vẫn nhớ.
Mỗi lần giở lại hay gặp lại
những thứ cất giữ này hình ảnh quá khứ hiện về, âm thanh quá khứ vọng lại,
những hồi ức xưa sống dậy, xúc cảm của mình cũng theo đó trào dâng, tôi miên
man nhớ, nhìn, đọc, nghĩ… và nhiều lúc ngồi hàng giờ trước đống kỷ niệm này, nó
là câu thơ “người ấy” chép vội vào sổ hội họp của mình, nó là thư xin lỗi của
một cô học trò lớp chủ nhiệm với lời hứa từ nay không dám quay cóp nữa, bây giờ
con gái của cô học trò này đã có bạn trai, nó cũng là tờ nhật ký chép trên 4
trang giấy học trò, than là cả nhà không hiểu em và bây giờ chủ của tờ nhât ký
này còn vài tháng nữa lấy bằng tiến sĩ truyền thông ở ngoại quốc…
Qua nhiều lần đổi thay nơi ở,
mất mát do chiến tranh, do dời nhà bây giờ chỉ còn lại dăm ba thứ nên thứ nào
tôi cũng quý, đó là đôi dép đế lốp xe và quai là dây buộc container thả dù của
Mỹ đã vẹt gót dùng trong những năm dạy miền núi, là mấy trăm móc khóa của trên
vài chục quốc tịch chưa có thì giờ và vị trí để trưng bày, là hàng trăm bài báo
giấy về Trịnh Công Sơn khi nhạc sĩ này qua đời và những bài báo trong dịp giáp
năm, mãn tang, giỗ của ông mà tôi có duyên và dày công gom góp, là quyển Stamp
Album cũ mèm và có lẻ quý nhất là 8 quyển nhật ký (Agenda) cỡ nhỏ thời học đại
học và khi mới ra trường.
"Nhật ký đời tôi" và đôi dép đã mòn, vẹt gót... |
Một số trong hàng mấy trăm móc khóa |
Giữ được những thứ này cũng
vui nhưng khi lạc một thứ gì là thấy lo, thấy tiếc, thấy buồn đó là chưa kể... tốn
kém, bạn bè có người biết tôi có bộ sưu tầm báo giấy về Trịnh Công Sơn là nhờ
tôi: “anh copy cho em một tập rồi em gửi
tiền lại” nhưng đã copy rồi thì nỡ nào lấy tiền ba cái chuyện vui chơi văn
nghệ này, và người này còn rỉ tai cho người khác, cả hàng tá người, thế là
mình…kẹt nhưng là thứ kẹt hạnh phúc!
hay quá anh HN ui! nhưng sau này nếu anh muốn giữ kỷ niệm về giáo thì làm thế nào hở anh?
Trả lờiXóaChuyện ấy ...hồi sau sẽ rõ! For more information, please contact with me, this is my ID e-mail: "...". Hihi!!
XóaThì qua nhà Giáo chụp lại tất cả đem dìa bỏ tủ phá lại chứ sao ...hehe
XóaCùng một ban B với nhau.
Trả lờiXóaCó một chút "cùng" cũng là vui rồi, mà hình như còn vài cái "cùng" nữa đó. Phải thế không GM? HN mới edit bài này để post thêm một tấm hình nữa (lời chúc của học trò) cho tăng tính...thuyết phục! GM xem nhé.
XóaNếu không có photobucket thì anh lấy từ blogspot cũng được.
Đây là một tấm hình mà M lấy từ code của tấm hình anh post vào blogspot này. Sau đó M xóa những rườm rà đi và thêm cặp [ img ] và [ /img ] vào trước nó (dĩ nhiên là cặp lệnh M đã tách ra rồi, còn khi post vào đầu và cuối của code hình dưới đây ta phải viết gần nhau thì khi post hình lên nó mới hiện hình đc.)
Bỏ những rườm rà ở từ phía trước HTTP và sau .jpg
http://3.bp.blogspot.com/-GjKMLLwtGec/UTVHqPD771I/AAAAAAAAAkc/FYvRKSS25uE/s1600/Ch%25C3%25BAc+m%25E1%25BB%25ABng+%25C4%2591%25C3%25A1m+c%25C6%25B0%25E1%25BB%259Bi-+entry.jpg
Sau đó thêm cặp lệnh vào code trên (không có khoảng cách ở trong cặp lệnh thì nó sẽ ra hình dưới đây
Anh thử copy code và thêm cặp lênh xem sao?
Xóa
Mang chi mà nhiều rứa anh HN?
Trả lờiXóaHổng thấy nặng sao anh?
Vài năm sau này có lúc còn mang theo cả NT nữa mà vẫn thấy nhẹ hều, chỉ là (NT không thấy) lưng HN hơi bị khòm (sao??)
XóaHehe...
XóaHôm nào anh cởi áo cho NT "mục sở thị" nhé!
Chứ lúc nào cũng đóng cái áo rộng thùng thình, sao NT thấy khòm được ta?
Chị ơi..........................
XóaKhoái đôi dép đã mòn! Thấy giống dép... người nào đó!
Trả lờiXóaHôm nào về "Bờ sông" nhậu, HN mang theo cho biết. Hồi kỷ niệm 30 năm thành lập trường miền núi nơi dùng dép này, HN đem theo trong ba lô, gặp hs cũ, lấy ra khoe, các em có đứa nước mắt lưng tròng, có đứa sững sờ!
XóaCó phải Nô nhớ đến một bài hát mà câu mở đầu là: "Đôi dép đơn sơ..." không? Nếu đúng thì "độc như thịt vịt!", đôi này của HN vẫn còn có thể dùng đến khi gót dùng thay lưỡi lam ...cạo râu, nhìn cái quai thì thấy độ bền thôi mà.
XóaKhg ngờ anh Hongngoc cũng chịu khó sưu tầm quá ta ..hihi
Trả lờiXóaĐã nói là ...thành "bệnh" luôn rồi mà MTB!!
XóaCũng là 1 cách đễ giữ những kỹ niệm, em thấy cũng đáng trân trọng lắm nào phải bệnh " tương tư " gì về quá khứ đâu phải khg anh Hongngoc ..hehe
Xóađúng là quý thật đó anh, có thể tiền bạc ta làm ra được, tìm thấy được nhưng những kỉ vật thiêng liêng ấy có khi mua bằng tất cả cũng không được anh ạ, chúc mừng anh đã có được một số kỉ vật quý giá!
Trả lờiXóaCám ơn Bình Địa đã chia sẻ, anh Tòng Bá cũng thú lắm nhưng do mất mát, thất lạc, để lộn xộn nên nhiều lúc cũng phiền hà lắm. Mộc có giữ được gì không hay chỉ giữ ...9999 và số điện thoại bạn bè??
XóaNgười ấp ủ quá khứ!
Trả lờiXóaDưng mà nó thế nào hả BT, gõ thêm vài hàng nữa chứ, ai lại kiệm chữ với bạn bè thế này?. Nhiều lúc "người khôn ăn nói lừng khừng/ Để cho đứa dại nửa mừng nửa lo" đây ta??
XóaMột Entry quá hay, vừa đọc vừa cười sướng lắm.
Trả lờiXóaBu tui chưa lâm bệnh như thầy mà mới cảm sơ sơ thôi. Từ khi học xong Đại Học, có đồng lương nào thì ki cóp mua sách để đó. Năm 1978 bà xã mang bầu, bu mua ngay bộ Chiến tranh Hòa bình và ghi "Mua cho con trai của ba", may mà bà ấy sinh con trai thiệt. Cuối năm 2012 di cư từ Quảng Bình vào Vũng Tàu bu tui phải thuê ô tô chở 3000 quyển sách, bà xã kêu như vạc về cái nạn "cảm sưu tập" này hehehe.
Thế nhưng chưa ai rơi nước mắt về cái mớ sách ấy như đã có người như thế với đôi dép đi dạy miền núi với nhiều thứ khác của thầy hihihihi. Phục thầy quá
HN thấy tủ sách của Bu thỉ ngả mũ rồi. May mà hôm vào đọc thư của anh Bu gửi Nano mới thấy, nhưng dù không tận mục sở thị thì cũng biết vì cái vụ truyện Kiều mà anh Bu đã chơi luôn 7 đầu sách rồi! HN ghé nhà bác Hoàng Vũ Thuật chỗ nhà thờ Tam Tòa mấy lần mà không biết anh Bu chứ biết, dứt khoát mời đi uống rượu đẻn.
XóaThế là thầy có biết Hoàng Vũ Thuật!!
XóaBu tui quen lắm nhưng không tri âm vì cái gu thơ của anh này không hợp tạng bu. Thơ Thuật hơi uốn éo làm dáng cho khác người... Nước Nam này có một người khoái thơ Thuật ấy là ông Đỗ Lại Thúy, chưa thấy người thứ 2 hihihi.