30/04/2012

Ở trong chăn...
Apr 30, 2012 10:07 AMPublicPageviews 38 4
Ở trong chăn…

Mọi người, từ bạn bè đến hàng xóm, kể cả  anh chị em, bà con của anh đều nghĩ là anh có phước. Nhận định này đúng khi nhà cửa, con cái, tiền dành dụm cho tuổi già đều đầy đủ, đều sống gần mẹ và anh em cả hai bên.

 Anh tuổi 70, chị nhỏ hơn anh mười tuổi, có nhà cửa rộng rãi, đầy đủ tiện nghi trong một khu vườn cả hecta đầy các loại cây ăn quả. Hằng ngày khi thì anh gặp gỡ bạn bè, khi thì chăm sóc vườn tược, chị ngoài việc cơm nước chợ búa, thì giờ rãnh dạy khí công, đi chùa, hành hương…, thỉnh thoảng anh/chị đi  thăm cháu.  
Anh chị có một gái đầu, hai trai sau, suốt những năm bao cấp làm lụng vất vả lo cho các cháu ăn học, bây giờ tất cả đều trưởng thành, có gia đình, cháu nội cháu ngoại trai gái đầy đủ, các con kể cả dâu rễ đều sống đạo đức, hiểu biết, tốt nghiệp đại học và sau đại học, đứa bằng cấp trong nước, đứa nước ngoài, chỗ làm việc ổn định, lương tiền tính bằng đô la…Đặc biệt là vài năm trước, chỉ trong nửa năm ba đứa con đều mua nhà ở thành phố tiền tỷ! Còn có gia đình nào lý tưởng hơn thế ?

Nhưng trong cuộc đời, tấm huy chương nào cũng có hai mặt!
Đầu thập niên 80 thế kỷ trước, anh bị tai biến mạch máu não, điều trị tích cực, bây giờ đi lại còn khó khăn, mà nói theo anh là “chỉ còn một cẳng rưỡi”, một vài bộ phận khác của ngũ tạng cũng có vấn đề! Đó là chưa kể các bệnh tuổi già mà ai cũng không tránh được.  Chị, nhờ tập khí công tích cực hàng ngày nên sức khỏe tốt nhưng chị hay than hình như ai có bệnh gì chị cũng có, chỉ là…nhẹ hơn thôi.
Anh sống hiền từ, hòa nhã với tất cả mọi người, cả nể, sợ mất lòng người khác và chịu mọi thiệt thòi thòi về phần mình nên nhiều lúc người ta thấy anh như một bồ tát. Ngày con gái sinh đứa con thứ hai khi đang làm tiến sĩ ở Úc, chị qua chăm sóc, anh một mình lo liệu mọi chuyện ở nhà cả nửa năm trời. Cứ thế, khi đứa này réo, khi đứa kia gọi, anh hoặc chị phải từ NT vào SG hỗ trợ, anh đi thì chị phải home alone  và ngược lại, người ở nhà lo người đi, người đi thì lo người ở nhà rộng mênh mông trong một khu vườn mênh mông xa hàng xóm, lo nhất là mùa mưa bão… không thể hai người cùng đi vì sợ mất cắp trái cây trong vườn, đồ đạc trong nhà, nơi anh chị ở không an ninh, ăn trộm vào vườn giữa trưa anh chị ra xua đuổi còn đứng ở xa thách thức! Anh chị em hai bên khá đông nhưng chả ai giúp được gì và anh vẫn thấy rất buồn vì điều này. Nhà chỉ có hai người nhưng chị ăn chay trường nên đến giờ ăn, cho thức ăn vào một tô đến trước TV vừa ăn vừa xem, một mình anh chèo chống với vài món mặn trên bàn đến…cuối bữa!
Bạn bè nhiều người thương mến anh chị đề nghị thu xếp để vào SG mua nhà gần con cháu, không được, vì anh là trưởng tộc, phải lo cúng giỗ ở từ đường. Có lúc vào thăm cũng không thể ghé đủ ba nhà vì không thể ở lâu nên đành ở nhà đứa này không cho đứa kia biết!
Điều may mắn là cả anh lẫn chị đều xem đây là chuyện bình thường, họ  sống bình an và thấy hạnh phúc với những gì đang có!
  
  • Nhà gom lá bàng 2
    Chào anh HN, hôm trước em vào 'nhà' anh, bỗng nhiên mạng có sự cố, hì...
    Dạo này có gì mới không anh? Anh sắp có thú tiêu dao ở đâu không? Chúc tối vui.
    • hongngoc
      Cám ơn anh HNK, vợ chồng mình và gia đình con gái qua Bangkok hôm 06.05 vừa rồi, cháu làm việc bên này, vợ chồng mình chắc ở vài ba tháng rồi về lại. Bận ổn định lúc đầu nên chưa đọc, viết được gì nhiều. Chúc an vui. HN
  • KIM THANH
    Chăn này tuy vậy vẫn ấm a ạ.
  • aqaqaqaqaq
    Sao thấy giông giống một người ở Diên An vậy sư phụ?
    • hongngoc
      Những người kiểu này nhiều lắm Aqaqaqaq ạ, chỉ là sắc màu đậm nhạt khác nhau thôi. Cũng là Diên nhưng không phải An.
  • nobita
    Cứ thấy "bình an và hạnh phúc" là OK thôi, anh à!
    • hongngoc
      HN cũng nghĩ vậy. Chỉ có điều đôi lúc "thấy vậy mà không phải vậy hả Nô?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Flags..


Flag Counter